Cảnh cáo cô vợ bỏ trốn – ch 1.1

Chương 1.1

Một ngày nào đó của tháng 3, sân bay quốc tế mới Hồng Kông.

 “ Hành khách đi chuyến bay số 199 tới Đài Loan, mời ra cửa số 7 làm thủ tục.”

 Âm thanh ngọt ngào vừa từ loa phát ra, Khang Di Lị liền ôm chặt hành lý xông lên phía trước, chỉ nỗi sợ có thể làm lỡ mất thời gian, những người bạn thân vừa mới lại tiễn đưa đã vể hết rồi, nếu như bây giờ để bà 1 mình ở lại Hồng Kông này, thì bà thật đã chơi đủ rồi.

 “ Ai da!” Bà chạy hơi vội, muốn không đụng trúng người khác hơi bị khó.

 “ Bác này, không cần gấp vậy chứ? “ Một giọng trầm nam tính vang lên, một đôi tay to chắc khỏe đỡ Khang Di Lị dậy.

Khang Di Lị ngẩng đầu lên xem, trước mặt là một người đàn ông còn trẻ cao to đẹp trai, “ Xin lỗi, bác chạy nhanh quá, quên mất phải nhìn đường.”

 “ Không sao.” Đối phương nở 1 nụ cười  nho nhã.

 “ Vị này, cháu cũng đi đến Đài Loan luôn phải không?”  Khang Di Lị trong lòng mong chờ 1 vận may hỏi.

 “ Đúng vậy.”

 Khang Di Lị liền cười híp mắt, “ Vậy tốt quá! Giúp bác một việc, dẫn bác lên máy bay được không? Đây là lần đầu tiên bác xuất ngoại, thực không biết phải đi như thế nào.”

 

Khu làm thủ tục của sân bay mới có hơn 38 cửa, ngoài tiếng Trung và tiếng Anh để đối chiếu, lại còn có 1 đống chữ số, Khang Danh Lị căn bản xem đến nỗi hoa mắt.

 “ Không sao đâu.” Anh gật đầu, hình như rất vui với việc giúp đỡ này.

Sau đó Khang Danh Lị dưới sự chỉ dẫn của đối phương, tới cửa số 7 làm thủ tục, bình yên vô sự lên đươc máy bay, đã vậy lúc tìm chỗ ngồi còn phát hiện ra họ ngồi cạnh nhau.

 

 “ Trùng hợp quá!” Khang Danh Lị cho rằng đây chính là có duyên.

Anh lại mỉm cười gật đầu ngồi xuống, lại không nói thêm lời nào, liền lấy công văn ra đọc.

Máy bay nhanh chóng cất cánh, Khang Danh Lị nhịn không được xem xét tỉ mỉ người thanh niên ngồi cạnh, anh ta  xem chừng cỡ 27, 28 tuổi, ngũ quan đứng đắn, anh tuấn sáng sủa, thân mặc âu phục được là thẳng, có thể thấy gia thế thật không thường mà cũng rất lễ độ, ngay cả bây giờ thời gian ngắn ngủi như vậy cũng lo công viêc, chậc chậc,…người đàn ông tốt như vậy hình như tuyệt chủng rồi mà???

 “ Khụ! Vị tiên sinh này, cháu họ gì vậy?? ” Khang Danh Lị kìm nén 1 hồi lâu, cuối cùng chịu không được mở miệng hỏi.

 “ Cháu họ Lam, Lam của màu lam.” Anh cảm thấy hơi bất ngờ, nhưng vẫn ngẩng đầu đáp.

 “ Lam tiên sinh, cháu… đã kết hôn chưa?”

Lam Cảnh Chuyên nhướng cao lông mày, càng có cảm giác kinh ngạc, nhưng vẫn ngẩng đầu trả lời. “ Vẫn chưa.”

 Bingo! Khang Danh Lị thầm kêu, thầm nhắc bản thân không được cười hưng phấn quá, “ Vậy… hiện tại đã có bạn gái chưa?”

 “ Cũng chưa.” Miệng Lam Cảnh Chuyên bắt đầu hiện ra ý cười, bác gái này hình như rất thú vị.

 “ Thật ngại quá, không hiểu sao lại hỏi cháu như vậy, là như vậy đó! Con gái bác năm nay 24 tuổi, chưa kết hôn, cũng chưa có bạn trai, bác lấy ảnh con gái bác cho cháu xem.”

 

Khang Danh Lị vui vẻ lấy hình con gái  từ trong túi xách ra, tình yêu của bà đối với con cái có khắp mọi nơi, bên người có hơn 10 tấm của con trai, con dâu, con gái và cháu.

Lam Cảnh Chuyên từ từ mở to mắt, không dám tin lão bà bên cạnh cứ như vậy lấy hình con gái ra, không phải là bà đi đến đâu cũng “chào hàng” con gái mình chứ? Nếu nói như vậy điều kiện của cô gái kia cũng không tốt lắm!

 “ Cháu xem, đây là hình của Vũ Phong nhà bác, từ tiểu học, trung học đại học cho đến công việc hiện tại, mỗi tấm đều dễ thương chịu không nổi!”

 

Ánh mắt Lam Cảnh Chuyên vừa nhìn thấy những tấm ảnh đó, thật ngoài dự đoán của anh, người trong bức ảnh thật là một người đẹp thanh tú, một đôi mắt đen lôi cuốn người, nhưng đôi môi hồng hơi cong như vậy,có thể nói rằng cô ấy có tính cách ương ngạnh.

 “ Lệnh thiên kim thật dễ thương!” Lam Cảnh Chuyên biểu thị sự tán thành, nhưng điều này cũng chẳng nói lên điều gì.

 “ Thật sao? Cháu cũng thấy vậy à?” Khang Danh Lị mang nét mặt tươi cười nói: “ Vũ Phong nhà bác đã tốt nghiệp Học Viện Nghệ Thuật được 2 năm rồi, trước mắt đang làm trong 1 công ty thời trang quốc tế, bọn họ rất yêu thương con bé! Nói con bé sau này sẽ trở thành 1 nhà thiết kế thời trang nổi tiếng.”

 

Lam Cảnh Chuyên mang 1 nụ cười lãnh đạm, lắng nghe 1 hồi “ bài tụng” của Khang Danh Lị. Hôm nay tâm tình anh cũng tốt, công việc cũng không gấp, dành chút thời gian cảm thụ sự ấm áp gia đình chưa từng có này.

 “ Con bé Phong Vũ này thật chăm chỉ làm việc,tới bây giờ nay cả bóng dáng 1 đứa bạn trai cũng chẳng thấy, còn nói với bác rằng nó muốn đi du học, thế học xong rồi sau này thành bà cô già, sao có thể gả đi đâu được chứ? Cho nên bác thật lo lắng thay cho nó.”

 

Lam Cảnh Chuyên gật gật đầu , lại xem người trong bức ảnh, trong đó có 1 tấm chụp ở bờ biển, cô ấy dưới trời xanh mây trắng cười thật rạng rỡ, anh không thừa nhận rằng anh rất thích.

 “ Con gái như Vũ Phong nhà bác không còn nhiều nữa, tính cách nó độc lập, lại có chủ kiến, lòng dạ hiền lành, đẹp từ trong ra ngoài, nghĩ đến điều kiện con bé tốt như vậy nhưng vẫn không có ai xứng với nó, làm bác cảm thấy không đáng! Lần này Vũ Phong bỏ tiền mời bác đến Hồng Kông chơi sẵn tiện thăm vài người họ hàng. Trời ơi! Mấy đứa kia lớn lên chả giống con gái đều được gả đi rồi, bọn họ đã vậy còn nói thay bác giới thiệu cho Vũ Phong mấy người, nghe xong thực tức chết mà. ”

Khang Danh Lị vừa nói đến đây thì bụng đầy hỏa khí, nhưng khi quay qua thấy Lam Cảnh Chuyên đang chăm chú xem hình, điều này làm bà càng thêm hy vọng, liền tiếp tục hỏi: “ Không biết Lam tiên sinh làm việc ở đâu?”

 “ Cháu? Đây là danh thiếp của cháu. ” Lam Cảnh Chuyên lấy danh thiếp trong túi áo ra đưa cho Khang Danh Lị, bởi vì để giải thích tên thì hơi phiền phức.

 “ Woa…” Khang Danh Lị há hốc mồm, “ Cháu tự thành lập công ty? Tên công ty máy tính này bác hình như có nghe qua.”

 

Thật ra chưa nghe từng nghe qua tên “ Máy tính Thiên Tấn” thì hơi bị khó, ở thị trường máy tính Đài Loan tên này cực kỳ nổi tiếng, nhưng Khang Lị từ đó đến giờ chưa thấy máy tính nên cũng chỉ có chút ấn tượng mơ hồ mà thôi.

 

Lam Cảnh Chuyên không nói gì nhưng lại phát hiện ánh mắt của mình  khó có thể rời khỏi mấy tấm hình này.

Thật tốt quá, là nhân tài, lại còn là ông chủ, lại đang cô đơn. Khang Danh Lị  mừng thầm trong lòng, không thể không thay con gái “ túm” chàng trai này lại.

 “ Lam tiên sinh, cháu thấy con gái nhà bác thế nào?” Khang Danh Lị cười hỏi.

 “ Rất được ạ!” Lời anh nói là thật.

 “ Nếu như vậy, chi bằng hôm nào rảnh rỗi mọi người cùng ăn 1 bữa cơm đi!”

 

Lam Cảnh Chuyên đờ đẫn 1 lúc, ánh nhìn di chuyển đến người trong tấm hình, bắt đầu suy nghĩ về đề nghị hoang đường này.

Anh năm nay 27 tuổi, cũng không còn trẻ nữa, anh dựa vào kỹ thuật máy tính tài giỏi của chính mình, cùng với tầm nhìn mưu lược chuyên nghiệp, tự thành lập công ty máy tính này, đến giờ thành lập cũng được 10 năm mới có được thành tựu như bây giờ.

Anh không phải chưa từng nghĩ qua vấn đề kết hôn, nói chung người nhà cũng hối thúc anh lắm, nhưng anh luôn quan tâm đến sự nghiệp, phụ nữ đối với anh mà nói cũng chỉ là đối tượng để giải tỏa dục vọng, lúc nghĩ đến việc kết hôn mới thấy rằng quanh mình chẳn có đối tượng nào thích hợp.

Anh không muốn cưới một phụ nữ bia rượu về nhà, không muốn tìm một người ngu xuẩn chỉ biết ở nhà làm bà chủ, càng không mong tìm một thiên kim đại tiểu thư gây phiền toái cho mình, đối tượng mà anh thực tâm muốn tìm tốt nhất là 1 cô gái hiện đại được giáo dục tốt, tài giỏi độc lập.

 

Nói như vậy, cô gái này thưc phù hợp với những điều kiện của anh nha.

Công việc anh bận rộn như vậy, muốn dành chút thời gian đi tìm hiểu đối tượng thực hơi khó, cuộc hôn nhân nhân tốt nhất không phải nhờ đi coi mắt sao? Haiz, việc này cũng cần phải đầu tư tiền bạc nữa.

 “ Được ạ!” Anh phát hiện bản thân đồng ý thật nhanh lẹ.

 “ Thật không?” Khang Danh Lị nhìn anh phân vân 1 lúc, còn cho rằng không có cơ hội, thật vượt quá mong đợi mà.

Lam Cảnh Chuyên lại gật đầu 1 lần nữa, chọn tấm có nụ cười đó, “ Có thể cho cháu tấm này không?”.

 “ Tất nhiên là được!” Đợi sau khi 2 đứa kết hôn muốn chụp bao nhiêu tấm cũng được. Khang Danh Lị cười ha ha.

2 người quyết định như vậy, sau khi trở về Đài Loan, nhờ liên lạc của Khang Danh Lị, nhanh chóng sắp xếp thời gian và địa điểm 2 bên gặp mặt, đề 2 gia đình có thể làm quen với nhau.

 “ Thật đáng mong đợi! Bác có dự cảm  2 đứa chắc chắn sẽ thích nhau” Khang Danh Lị cứ như là đã nhìn thấy hôn lễ của con gái, cả 2 mắt đều lấp lánh.

 “ Tới giờ rồi! ” Lam Cảnh Chuyên cất bức ảnh vào trong bóp da của mình.

Việc này cả đời anh chưa từng làm qua, anh từng cho rằng đây là việc ngu ngốc mà chỉ những đứa nhóc 17,18 mới làm, nhưng khi mở bóp, thấy cô ấy nhìn anh cười, anh cảm thấy rằng nụ cười này thật tuyệt.

Máy bay hạ cánh, tới Đài Loan rồi, 2 người tạm chia tay nhau, nhưng việc này thì phải đươc triển khai nha!

34 thoughts on “Cảnh cáo cô vợ bỏ trốn – ch 1.1

  1. Truyện mở đầu hấp dẫn quá^^
    Hồi trc xem thời sự thấy có news nói về chuyện các bậc phụ huynh TQ đến cuối tuần cầm ảnh con mình ra công viên để tìm đối tượng thay con vì giới trẻ TQ bi h quá lười kết hôn:)) H ngâm thấy cách này cũng k tệ=))
    thank bạn nhiều!

    • Cái bác Khang Danh Lị này giống mẹ mình quá đi, gặp anh nào trẻ trẻ thì hỏi cháu có vợ chưa, yêu con gái bác không, gặp bác nào già già thì hỏi có con trai không , rồi 2 chúng ta làm thông gia đi. Có mỗi 1 đứa con gái mà ai cũng dồi gả. Đến nản >.<

  2. haha… truyện hay quá, nội dung thú vị và bất ngờ, thực sự có thật thì đúng là duyên trời thật. ^^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s