Cảnh cáo cô vợ bỏ trốn – ch 1.2

Chương 1.2

Tối thứ sáu, Lê Vũ Phong theo thường lệ tăng ca đến mười giờ mới về nhà, vừa vào nhà thình lình phát hiện cả nhà đang ngồi đợi cô ở phòng khách lầu một, trừ 4 đứa tiểu quỷ đã đi ngủ rồi.

“ Mọi người sao đều nhìn con như vậy? Vũ Phong nhìn người nhà thắc mắc, không chỉ ba mẹ cười thật rạng rỡ mà ngay cả anh hai, anh ba và 2 chị dâu đều cười rất xảo quyệt.

“ Có tin vui muốn báo cho em.” Anh hai Lê Trung Nhạc nói trước.

“ Thật không?” Vũ Phong ném túi xách qua 1 bên, khuôn mặt đầy vẻ hoài nghi.

“ Thật mà, mọi người đều rất mừng cho em!” Chị dâu lớn Ông Thục Huệ cũng nói như vậy.

Khang Danh Lị thực đắc ý nói: “ Vũ Phong à, chẳng phải lần trước mẹ đi Hồng Kông chơi sao? Rốt cuộc lúc trên máy bay trở về làm quen 1 vị Lam tiên sinh, điều kiện anh ta rất tốt, không chê vào đâu được!”

“ Thì sao nào?” Vũ Phong rất mệt mỏi, chỉ muốn về phòng tắm rửa.

“ Mẹ con đó, giới thiệu con gái yêu của mình với người ta, muốn 2 con làm quen với nhau.” Bố Lê Vệ Nhiên cuối cùng lên tiếng.

“ Cái gì?” Vũ Phong lập tức mở to mắt, “ Thật là mắc cười quá.”

“ Thật mà! Nơi đâu cũng có thể gặp người có duyên với mình nha.” Chị dâu nhỏ Hòang Thu Trân đương nhiên đang giúp bố chồng mình.

Vũ Phong bỗng nhiên đúng thẳng dậy:” Đừng nói với con là mọi người đã hẹn gặp người ta rồi nhá.”

Khang Danh Lị cười ha ha vài tiếng:” Cậu Lam đó vừa nhìn thấy hình con thì không thể rời mắt đi được, cậu ta đưa cho mẹ danh thiếp để muốn gặp mặt con, tối nay mọi người đã nói chuyện điện thoại xong rồi, hẹn trưa mai ăn bữa cơm để 2 người gặp mặt nhau.”

“ Không phải vậy chứ ?” Vũ Phong thật không dám tin việc này lại có thể xảy đến với mình.

Dù sao ngày mai cũng là cuối tuần, cả nhà cùng ra ngoài liên hoan a!” Anh hai Lê Trung Nhạc nói.

“ Đúng vậy! Dù sao thì quán ăn cũng gần đây, băng qua đường là tới thôi mà.”  Chị dâu lớn Ông Thục Huệ cũng nói.

“ Con không đi đâu.” Vũ Phong kiên quyết nói.

Anh ba lắc lắc đầu:“ Làm người phải giữ chữ tín. Mẹ cũng đã hẹn với người ta rồi, làm sao có thể thất hứa được?”

“ Thì cứ đi xem sao. Nếu không thích thì chúng ta có thể về nhà liền.” Chị dâu nhỏ Hoàng Thu Trân nói.

Thấy người này tung người kia hứng mà lại còn rất vui vẻ, Vũ Phong bắt đầu nhức cả đầu,”  Con mới đi làm được 2 năm, con không muốn kết hôn sớm như vậy, con vẫn còn rất nhiều điều muốn làm mà!”

Bố Lê Vệ Nhiên gật gật đầu,” Đừng lo quá! Bố sợ con luôn, cứ làm bạn bè đã, vài năm sau tính đến chuyện kết hôn cũng được.”

“ Chính là vậy đó! Chứ cứ nghe người ta hỏi tại sao con vẫn chưa có bạn trai, con không biết rằng trái tim mẹ đang rỉ máu đây nè! Ôi….” Khang Danh Lị đành phải dùng đến khổ nhục kế.

“ Con không quân tâm! Dù sao thì con cũng không đi, mọi người tự tìm cách giải quyết đi.” Vũ Phong đã quyết tâm rồi. Cô không muốn dính đến đi coi mắt không rõ ràng này.

“ Vũ Phong!”

Mặc cho 6 người trong phòng khách đang kêu la không ngừng, Vũ Phong không thèm để ý xoay người đi lên phòng mình ở lầu 2, sập cửa 1 cái rầm và cũng không nói thêm 1 câu nào.

Sáng hôm sau đúng 10 giờ, Vũ Phong đang trong giấc mộng thì bị lay dậy. Tối qua, không, nên nói là sáng nay cô vẽ mẫu thiết kế đến 6 giờ mới đi ngủ, đã vậy tuần này ngày nào cũng tăng ca, khó khăn lắm mới ngày nghỉ cuối tuần như vậy, sớm đã lên kế hoạch ngủ 1 lèo 24 tiếng luôn mà.

“ Đừng kêu con nữa, hôm nay được nghỉ mà…”

Cô trừng mắt nhìn, trước mắt là 3 người phụ nữ gồm mẹ và 2 chị dâu.

Trên khuôn mặt 3 người phụ nữ này đều mang 1 nụ cười không tốt lành cho lắm, trước khi Vũ Phong kịp nghĩ thêm điều gì thì chăn đã bị tung lên, hợp lực kéo cô xuống giường bắt đầu kế hoạch tác chiến của họ.

“ Mọi người đang làm gì vậy? Aaa….”

Vũ Phong chỉ có thể thét lên được vài tiếng liền bị kéo vào phòng tắm, tiếp theo người thì giúp cô gội đầu, người thì giúp cô trang điểm, đã vậy có người còn làm móng cho cô.

“ Có chuyện gì vậy? Con vẫn không muốn đi coi mắt.” Nói đến 2 từ “coi mắt” này Vũ Phong liền nhớ đến việc mắc cười ngày hôm qua, không nghĩ mọi người lại nghiêm túc như vậy!

“ Đừng động, động nữa là lớp trang điểm này hư đó!” Chị dâu lớn Ông Thục Huệ nói cảnh cáo.

“ Tay đừng quơ loạn lên được không? Làm móng không phải là chuyên dễ đâu!”  Chị dâu nhỏ Hoàng Thu Trân cũng nói.

Đứng phía sau Vũ Phong là lão mẹ Khang Danh Lị, bà vừa ngân nga 1 điệu hát dân gian vừa cười nói:” Hôm nay là ngày trọng đại, con phải ăn diện lên 1 chút!”

“ Con không muốn!” Vũ Phong liều mình lắc đầu.

Nhưng tất cả sự giãy giụa đều dư thừa. Lúc 3 người này cùng chung tay hoàn thành mục tiêu trước mắt thì không ai có thể ngăn cản được.

Mặc Vũ Phong la hét, phản kháng thế nào, trải qua hơn 1 tiếng đồng hồ cô đã biến thành 1 cô gái thanh nhã.

“ Ai da thật là đẹp quá!” Khang Danh Lị mãn nguyện nhìn con gái mình.

“ Mặc bộ váy màu trắng thật là giống váy cưới quá đi!” Chị dâu lớn Ông Thục Huệ la lên.

“ Nếu không có váy của em thì làm gì có khí chất tự nhiên tươi mới như vậy!” Chị dâu nhỏ Hoàng Thu Trân cũng rất thích thành phẩm này của mình.

“ Mọi người đủ chưa?” Vũ Phong nhăn mày, cả người sắp bị bức điên rồi.

“ Sắp trễ rồi, chúng ta cũng sửa soạn 1 chút, chuẩn bị đi ra ngoài rồi.”

“ Đúng vậy! Con cũng phải mặc 1 bộ thật quyến rũ mới được!”

“ Có muốn xách túi theo không? Túi nào mới hợp nhỉ? Khó chọn quá!”

3 người căn bản bỏ ngoài tai những lời của Vũ Phong, bận rộn ăn diện, còn giúp kiểm tra cho nhau xem có chỗ nào không vừa ý không.

Vũ Phong sắp cười không nổi, xem ra họ không giống đang giỡn chút nào,” Xin mọi người đừng loạn nữa, con không đi mà!”

“ 11 giờ 50 phút rồi, đi nhanh thôi!”

“ Cũng may quán ăn ở đầu đường, nếu không thì đến trễ rồi!”

“ Đây là lần đầu tiên gặp mặt, không nên sơ suất!”

Thật tiếc 3 người phụ nữ đó lại không thèm quan tâm đến cô, nắm tay Vũ Phong kéo đi ra ngoài, ở phòng khách lầu 1 có 3 người đàn ông đang chờ sẵn rồi.

Ngoài ra 4 đứa con của anh hai, anh ba bình thường thì nghịch như quỷ, hôm nay cũng mặc đồ chỉn nhu.

“Mọi… mọi người cũng đi à? ” Vũ Phong không dám tin chỉ vào họ.

Ba, anh hai, anh ba đều mặc âu phục, còn thắt cravat, đầu tóc thì chải gọn gàng, giống như sắp đi dự đám cưới của ai vậy.

Tất nhiên, ba phải tận mắt đi xem mặt con rể tương lai của mình chứ!” Lê Vệ Nhiên lấy cặp kính cũ ra lau lau, nghĩ về 1 thời từng là đại biểu nông dân.

“ Muốn lấy em gái của anh thì phải qua được ải của anh đã!” Lê Trung Nhạc mỉm cười, anh giống như đang là đạo diễn tuyển chọn diễn viên không bằng.

“ Anh cũng phải tra hỏi thật kỹ 1 phen mới được.” Lê Trung Hằng hưng phấn nắm chặt nắm tay phát ra tiếng rắc rắc, dù sao anh cũng là trưởng đội hình cảnh mà!

“ Tụi con cũng muốn đi xem sao!” 4 đứa tiểu quỷ to giọng nói.

“ Tốt lắm, tốt lắm…” Vũ Phong xoay người chuẩn bị chạy, “ Mọi người đi đi, con bận rồi!”

“ Không được chạy!” 10 đôi tay thò ra, tay lớn có, tay nhỏ có bắt Vũ Phong tội nghiệp trở về, mọi người cùng ra khỏi nhà, cơ hồ như muốn “ khiêng” cô đi đến quán ăn.

Quán ăn “Bích Hải” nằm ở đầu đường, là 1 quán ăn có không khí thân mật được trang hoành rất đẹp, đồ ăn Tây bên trong thì ngon miệng đẹp mắt nên nhà họ Lê rất thích nơi này, thành ra đã trở thành bạn tốt của ông chủ Cố.

Lần này đi coi mắt ở quán của 1 người quen, chắc chắn rằng chẳng bao lâu sau từ đầu đường đến cuối xóm sẽ biết tin tức này và cũng râm ran suốt một năm, làm cô mỗi lần ra khỏi cửa đều nhận được vô số ánh mắt quan tâm trìu mến.

Vũ Phong nghĩ đến thảm cảnh tương lai, thế nào cũng không bước vào quán ăn giống như địa ngục đó.

“ Wa, mẹ thấy phấn chấn quá!” Khang Danh Lị cười tươi đến không thể khép miệng lại.

“ Mẹ, mẹ nghe con nói.” Vũ Phong kiên cường nghĩ đến 1 kế hoãn binh, “ Nói không chừng đối phương chỉ đi có 1 người, chúng ta thì đông như vậy sợ sẽ dọa anh ta sợ, hay là cứ để con 1 mình đi gặp anh ta cũng được.”

“ Vậy à?” Khang Danh Lị vắt óc suy nghĩ 1 hồi, bà thật cũng không muốn dọa con rể sợ.

“ Làm ơn, để con vào trước  nói chuyện với anh ta 1 chút được không? Nếu không anh ta bị nhà mình dọa mất.”

Thật ra Vũ Phong thực sự hy vọng rằng trước nhất có thể nói rõ với đối phương mình không hề có hứng thú,sau đó bọn họ có thể giúp nhau 1 chút, cùng kết hợp ứng phó cho xong tình huống ngày hôm nay, để tránh gặp rắc rối sau này dù thế nào đi nữa cũng không nên liên lạc với nhau nữa.

“ Cũng được,vậy con đi nói rõ cho anh ta trước.” Lê Vệ Nhiên đồng ý đầu tiên.

Như vậy, sau khi nhận được sự đồng ý của 10 người Lê gia Vũ Phong mới thở phào, từ từ mở cánh cửa lớn của “ Quán ăn Bích Hải”, chú ý đến âm nhạc Tây phương mà chủ quán thích lại nghênh đón, thật vẫn êm tai động lòng người như xưa.

Nhưng… trong quán ăn hơn 100m2 này chỉ có 1 bàn ăn mà thôi, đã vậy giống như là xếp tất cả bàn cùng 1 chỗ, tổng cộng có hơn hai mươi mấy chỗ ngồi.

Bọn họ đều ăn mặc rất lịch sự, cùng cười nói với nhau, xem ra giống như là 1 gia đình.

Chẳng lẽ… chẳng lẽ vị Lam tiên sinh kia đem toàn bộ người nhà đến sao?

Vũ Phong hít vào 1 hơi, nhân lúc không có ai chú ý đến cô liền đóng cửa lại, xoay người đối diện với người nhà vừa quan tâm vừa hiếu kỳ.

“ Sao vậy? Người vẫn chưa đến à?” Khang Danh Lị nhìn nét mặt con gái mình không hài lòng.

“ Người thì đến rồi…” Vũ Phong có chút gấp gáp nói.

“ Thế dáng vẻ anh ta như thế nào?” 2 chị dâu cùng hỏi.

“ Em không biết, bởi vì em không thấy anh ta…”

“ Em đây là có ý gì?” 2 anh không hiều hỏi.

“ Bọn họ hình như cả gia tộc đều đến rồi, cho nên… cho nên em không biết ai mới là anh ta…”

“ Á?” Bố mẹ cùng lớn tiếng kêu lên, “ Thật à?”

Vũ Phong yếu ớt gật đầu, thật không biết nên có cảm tưởng về tình huống này như thế nào?

“ Thật là có thành ý!”

“ Đúng vậy! Chắc chắn là muốn cưới con gái Vũ Phong của chúng ta rồi!”

“ Ây da! Họ thật thận trọng như vậy, chúng ta cũng không thể qua loa được.”

Phản ứng của mọi người đều vừa mừng vừa lo, ngay lúc này vì muốn nghiêm chỉnh cẩn thận nên mỗi người đều chuẩn bị sẵn tinh thần, từng người từng người đều mang nụ cười trên mặt mà bước vào quán ăn.

Nhưng Vũ phong thì đi sau cùng, bởi vì cô bị kéo đi vô.

“ Ngại quá để mọi người đợi lâu như vậy! Thật là có lỗi.”

“ Đâu có, đâu có, chúng tôi cũng vừa mới đến, đúng rồi,chúng tôi đã bao chỗ này rồi, như vậy cũng dễ nói chuyện hơn.”

“ Xin chào ông bà Lam, rất vui được quen biết 2 người.”

“ Là phúc của chúng tôi mới đúng! Có thể cùng mọi người kết nên duyên này!”

Là lần đầu gặp nhưng Lam gia, Lê gia 2 nhà càng ngày càng thân thiết, nói chuyện thật sôi nổi, vừa nhìn thấy đã thích đối phương, nếu không kết được mối thân tình này thì không được.

Ông bà, bố mẹ, cậu dì, bác trai bác gái,anh hai, anh ba, 2 em gái nhà họ Lam đều tới đủ cả, còn có thêm anh chị em họ, mấy đứa nhóc cũng tới 7 đứa, thêm nhân vật chính đang ngồi chính giữa, tổng cộng cũng 24 người, tất cả đều tề tựu đông đủ.

Vũ Phong nấp sau lưng mẹ, nhìn thấy mà mắt hoa cả lên, đầu thì ong ong, căn bản không biết ai mới là đối tượng xem mắt của cô.

“ Mọi người ngồi trước đi! Để 2 người trẻ làm quen nhau 1 chút.” Trưởng bối nhà họ lam Lam Dự Thư nói.

“ Đúng vậy! Tôi vẫn chưa kịp nhìn rõ Lê tiểu thư nữa!” Phu nhân nhà họ Lam Lý ngọc Hoàn cũng nói.

Như vậy mọi người đều ngồi chỗ của mình, giới thiệu nhau 1 lượt, nhưng vẫn không biết là ai có quan hệ với ai, chỉ có thể nhìn rõ bề ngoài của mỗi người mà thôi.

Cuối cùng cũng đến 2 nhân vật chính rồi.

“ Cảnh Chuyên, đây là Vũ Phong nhà bác.” Khang Danh Lị đã thân mật mà gọi tên của Lam Cảnh Chuyên rồi.

“ Xin chào, rất vui được làm quen với cô.” Lam Cảnh Chuyên nâng chai sâm banh lên, hướng Vũ Phong chào hỏi.

Vũ Phong sớm đã gật đầu vô số lần, cười cũng không biết bao nhiêu lần, bây giờ nét mặt cũng cứng lại, cô ngẩng đầu lên nhìn, thì ra anh ta chính là Lam Cảnh Chuyên.

Anh có 1 khuôn mặt cực nam tính, đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao cao, đôi môi mềm mại mím chặt, thân hình thì cao to khỏe mạnh, nói chung đây chính là mẫu đàn ông có thể thu hút ánh nhìn của nữ giới.

Nhưng ánh mắt của anh, nụ cười của anh đều khiến cho cô cảm thấy bất an, giống như  có 1 loại khí chất nguy hiểm có thể dọa người, khiến người khác không thể biết được anh đang nghĩ gì trong đầu.

Còn cảm giác của Lam Cảnh Chuyên khi nhìn thấy cô? Cô thật đúng như anh đã hình dung, khuôn mặt thanh tú, thân hình mảnh mai, anh thật hài lòng, nhưng cô còn có 1 khí chất rất đặc biệt càng làm anh thích thú ngắm nhìn.

Lúc cô thập thò ló đầu vào thì anh đã chú ý đến cô rồi, hình dáng hiếu kỳ của cô giống như thỏ con vậy, làm người khác không nhịn được cười.

Lúc cô nhìn thấy mọi người, biểu hiện của cô cũng làm anh không kìm được mà gật đầu, dù thấy rằng cô lung túng không biết làm thế nào nhưng điều đó cũng chỉ làm tăng thêm vẻ dễ thương của cô mà thôi.

Hiện tại, cô đang ngây ra nhìn anh làm anh càng thấy buồn cười hơn.

“ Vũ Phong con nói gì đi chứ?” Lê Vệ Nhiên ở bên cạnh nhắc cô.

“ Ô!” Vũ Phong cuối cùng cũng tỉnh lại,” Xin chào.”

Đối thoại của 2 nhân vật chính cũng chỉ có vậy, tiếp theo thì trưởng bối của 2 bên cùng tôn sùng nhau, người thì nói con trai mình tốt thế nào, người thì nói con gái mình giỏi ra sao, sau thì khen con của người kia ưu tú như thế nào, có thể nó, nếu cả 2 đứa không thể ở cùng nhau thì thật là đáng tiếc.

“ Nếu Cảnh Chuyên nhà chúng tôi cưới được Vũ Phong thì thật có phúc biết bao!”

“ Phải là phúc của chúng tôi chứ! Đưng khách khí như vậy.”

“ Sau này nói không chừng chúng ta là người 1 nhà cả!”

“ Vậy phải mau bồi dưỡng tình cảm thôi!”

Mọi người cười cười nói nói không ngừng, sớm đã quên mất 2 nhân vật chính.

Vũ Phong lặng lẽ cắt đồ ăn trong dĩ, căn bản không ăn được miếng nào, cô cảm thấy bản thân ngồi đây như là 1 trò hề vậy.

Lam Cảnh Chuyên âm thầm quan sát cô, khám phá từng động tác từng thói quen của cô.

Mỗi khi cô ngạc nhiên thường mở to 2 mắt, giả bộ như không có gì nhìn khắp nơi, sau đó thì lặng lẽ thở hắt ra, giống như mèo con, cún con, làm anh không nhịn được cười thầm.

Cuối cùng mọi người đều no say, lúc này mới phát hiện 2 nhân vật chính đều im lặng, sao vậy được nhỉ?

“ Sao 2 đứa không nói nhiều nhiều chút?”

“ Mọi người nói chuyện vui vẻ thì sao chứ? 2 đứa mới là quan trọng mà!”

“ Hay có nhiều người quá nên không được tự nhiên?”

“ Vậy để 2 đứa ra ngoài nói chuyện, như vậy mới dễ mở miệng.”

“ Được, cứ vậy đi, tiễn 2 đứa ra ngoài.”

Dưới sự thống nhất của 2 gia đình, Lam Cảnh Chuyên và Vũ Phong đều bị đẩy ra ngoài “ Quán ăn Bích Hải”, ánh mắt chúc phúc cùng ý cười của mọi người tiễn họ, làm họ không thể không làm theo.

Sau đó mọi người làm gì? Cũng chẳng có gì, chỉ có đóng đô suốt ngày ở “ Quán ăn Bích Hải” uống rượu, chơi đùa, ăn uống, nói chuyện đến 12 giờ tối mới chấm dứt.

Xem ra ông chủ hôm nay kiếm được không ít, không, là rất nhiều mới đúng.

37 thoughts on “Cảnh cáo cô vợ bỏ trốn – ch 1.2

      • ây da! may mắn thuj (thực ra cũng canh me wa’ chừng :)))
        công nhận truyện hay thiệt nghen, muốn đc như chị ấy wa’ đj hjhj, pồ dịch cũng nhanh nhỉ, 1 chap dài thế mà

  1. Ui trời, nãy giờ đọc mà mình cười ko biết bao nhiêu lần… Iu hai cái đại gia đình này quá!!! Đăng ký 1 suất hóng truyện này nha. Tks Panruan!

  2. anh này giống cục thịt bò trên trời rơi xuống quá:))
    (chẹp chẹp lại thèm rồi)
    thank nàng:))

  3. thank ss!dai gia dinh nay vui qua.lam 2 nv chinh ko kip phat bieu j lun
    em dk o nha ss dai han nha.iuuuuuuuuu ss lam

  4. nháo ghê gứm =]] 2 nhà nó bát nháo =]] thic cặp này há =]] cơ mà sao chàg cũng rước cả nhà theo thế này ? mất hình tg. nho nhã qá nhar =]] post part mới đi ty

  5. truyen nay hay lam, vui nua, thanks ban.Minh doc ma cuoi ko ngam mieng lai duoc. Cho minh hoi mot chut: ban du dinh may ngay thi post 1 lan, de minh ngong, hehe.

    • chắc mình sẽ post 2 ngày/ chg
      tại mình vẫn đang còng lưng dịch đây.
      vì mới khai trương nên ưu đãi cho các nàng 3 chg liên tiếp lun ^^

  6. Thanks, ban cho mih xin ten goc cua truyen nay dc ko? Minh hoi cho bit ha`, tai cug bit chut tieg bog nen mun bit thoi. Thanks ban nhiu nha!

  7. Truyen nay hay qua,2 gia dinh deu qua de thuong va vo tu ghe,minh thich truyen nay qua roi, cam on ban nhieu nha

  8. Hac! Hac! Em noi ni Phong ty. Cha me gia la vay do. Khi con hoc thi lo con gai co nguoi iu den luc “chom ra truong” thay con gai chua co nguoi iu lai lo “sot vo”. Thoi thi ty thong cam cho cac bac bo lao nhe! Hjhj ma Chuong ca cung tuyet day chu!!!!!
    Thanks ss nhieu nha! Truyen hay ma de thuong nua. Thuong cho cac nang ne. *chut..chut…chut*.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s