Cảnh cáo cô vợ bỏ trốn – ch 2.2

Truyện đọc đêm khuya ^^, ai mất ngủ ráng chịu, ta không chịu trách nhiệm *hé hé hé*

******

 

 “Em đồng ý ư? Quả thật là 1 quyết định sáng suốt.”

Lam Cảnh Chuyên cố kìm nén sự hưng phấn không để lộ ra ngoài, đồng thời tự nhủ phải biến cô trở thành của anh, rốt cuộc kế hoạch đã thành công được 1 nửa, không phải sao?

 “Tôi nói trước nếu như không thích, tôi có thể rút lui bất cứ lúc nào.” Cô lập tức thêm điều kiện.

 “Đương nhiên! Tất cả đều tôn trọng ý kiến của em.”

Bởi vì lúc muốn dừng chắc cũng là lúc tình cảm từ giả thành thật, đến lúc đó còn làm gì được nữa?

Thấy Lam Cảnh Chuyên thành ý như vậy, Vũ Phong cũng thở hắt ra, “Vậy cứ làm như thế đi!”

Lam Cảnh Chuyên cười cười, đi đến tủ lạnh lấy 1 chai rượu nho ra, “Sao không uống 1 ly để chúc mừng thỏa thuận của chúng ta.”

 “Không!” Vũ Phong vội lắc đầu như điên, “Tôi không uống đâu, vừa mới nghe đến rượu tôi đã chóng mặt rồi, chỉ cần 1 giọt rượu cũng làm tôi xỉn, anh nhớ đừng bao giờ để bất cứ thứ gì dính đến rượu lọt vào tay tôi.”

 “Uhm, anh sẽ nhớ.” Lúc cần thiết sẽ nhớ rõ điều này.

 “Có thể uống được gì nữa?”

 “Nước ép táo đượckhông?”

“Yeah!” Vũ Phong reo lên như 1 đứa trẻ.

Một lúc sau pizza hải sản được mang tới, 2 người vừa ăn pizza, uống nước hoa quả vừa xem bộ phim “ Bắc Phi Điệp Ảnh” được chiếu lại trên tivi, trải qua 1 đêm mới mẻ và yên tĩnh.

Đột nhiên Vũ Phong nhìn đồng hồ treo tường đang chỉ 11 giờ rưỡi, “Chết rồi, tôi phải về nhà.”

Không ngờ thời gian trôi qua nhanh như vậy, Lam Cảnh Chuyên cũng có 1 chút bất ngờ, không hiểu vì sao khi ở bên cạnh người phụ nữ này thời gian lại trôi nhanh như vậy?

Đành phải vậy, anh bình thản nói, “Anh tiễn em.”

Vũ Phong thay đồ của mình, để Lam Cảnh Chuyên lái xe chở mình về.

Đến cửa nhà họ Lê, Lam Cảnh Chuyên vẫn như cũ mở cửa xe, cũng không quên nhắc nhở cô, “Vũ Phong, nhớ nói với người nhà em rằng ấn tượng của anh đối với emrất tốt, biết không?”

 “ ! Đúng rồi, xém nữa tôi quên mất.” Cô cười xoa xoa trán của mình.

 “Còn nữa, sáng thứ 7 tuần sau anh sẽ đón em, chúng ta phải đi hẹn hò.”

 “Đi đâu?”

 “Đi những nơi em muốn đi.”

 “Uhm.” Cô ngoan ngoãn gật đầu.

Vũ Phong xuống xe, vừa định đi vào nhà thì Lam Cảnh Chuyên xoay vai cô lại và nói, “Sao em lại quên rồi? Phải nhớ tạm biệt anh chứ!”

 “Uhm, tạm biệt.” Cô nói giống như để đối phó vậy.

 “Như vậy hình như không nhiệt tình lắm.” Anh giống như thầy giáo nhẫn nại đang dạy bảo cô vậy.

Cô nghiêng đầu suy nghĩ 1 chút, cố nhoẻn miệng cười nói, “Tạm biệt Cảnh Chuyên.”

 “Tạm biệt Vũ Phong của anh.” Anh khom người nâng tay cô lên, hôn vào tay cô.

 “Ơ?” Vũ Phong đứng đờ ra, không biết phải làm thế nào.

 “Kỹ năng diễn xuất của anh không tồi chứ?” Anh ngẩng đầu cười nói.

Cô khó khăn lắm mới định thần lại, hít vào 1 hơi, cũng cười giả lả nói: “Không tồi cái gì? Quá được đi đó chứ!”

 “Về sau anh sẽ từ từ dạy em, mau về đi. Người nhà em đang bu lại trước cửa sổ dòm chúng ta kìa!” Theo ánh mắt sắc bén của anh, sớm đã thấy sau mỗi cửa sổ toàn là đầu người.

 “Thật sao?” Vũ Phong quay đầu lại nhìn, quả nhiên thấy rất nhiều bóng người vội vã tản ra.

 “Đừng lo, chúng ta diến rất đạt.” Lam Cảnh Chuyên lộ ra nụ cười thâm sâu khó đoán.

 “Hừm! Người nhà tôi rất thích dòm ngó người khác.” Vũ Phong có chút không vui.

 “Cho nên chúng ta phải cố diễn cho giống.” Anh nói thật bình tĩnh.

 “Uhm…” Vũ Phong thật không hiểu rõ chuyện này nghĩa là sao? Thật ra đây là cách tốt nhất để qua mặt người khác, nhưng mỗi lần nhìn thấy ánh mắt anh cô lại thấy bản thân mình như đang làm trò ngốc vậy?

 “Vậy ngủ ngon nhé.”

 “Ngủ ngon.”

Lam Cảnh Chuyên đợi cô vào trong nhà mới lái xe rời khỏi.

Vũ Phong nghe sau lưng tiếng xe, nhịn không được quay đầu lại nhìn.

Anh ta đi rồi, vừa mới ở nơi đây vậy mà giờ đã không thấy đâu, nhưng giống như vẫn còn đang bên cạnh nói chuyện cùng cô, cảm giác thật kỳ quái…

Kể từ ngày đó, Lam Cảnh Chuyên bắt đầu đóng vai diễn tình nhân của mình.

Mỗi buỗi sáng tiệm hoa sẽ đem 1 bó hoa khác nhau đưa tới văn phòng của Vũ Phong, làm mỗi cô gái trong công ty đều nhìn cô với ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa ghen tỵ.

Mỗi tối lúc 7 giờ, Lam Cảnh Chuyên đều gọi điện thoại cho gia đình họ Lê, cùng Lê Vệ Nhiên, Khang Danh Lị, Lê Trung Nhạc, Ông Thục Huệ, Lê Trung Hằng, Hoàng Thu Trân nói chuyện vui vẻ, thậm chí sau khi cùng 4 đứa tiểu quỷ kia giỡn 1 hồi mới đến nhân vật nữ chính Lê Vũ Phong nghe điện thoại.

Mỗi cuối tuần, anh sẽ lái xe đến đón cô, mục đích không phải đến rạp chiếu phimhay nơi giải trí mà là đến công ty của Lam Cảnh Chuyên, mỗi người ngồi trước 1 chiếc máy tính, tiếp tục công việc còn dở dang của mình.

Tất cả mọi người tưởng họ đang làm những việc nóng bỏng, nhưng không biết rằng lúc ở cùng nhau thì mỗi người lại mải lo sự nghiệp riêng của mình, văn phòng của Lam Cảnh Chuyên trở thành nơi lý tưởng để làm việc, nghỉ ngơi và dùng bữa.

Thời gian cứ như vậy từ từ trôi qua, không hay không biết đã được 3 tháng rồi, bây giờ là mùa hè tháng 6.

Mọi người cho rằng tình cảm 2 người này ổn định, nên cũng không dặn dò, cằn nhằn, hối thúc nữa, mọi việc xảy ra đúng như dự tính của anh, mà Vũ Phong thì cũng rất hài lòng.

Tối thứ 6 tuần này 2 người vẫn như cũ đang ở tầng 20 của “Công ty máy tính Thiên Tấn”.

Vừa mới đến Vũ Phong liên tục vẽ trong 10 tiếng đồng hồ, ngoài lúc ăn ra thì cô không ngừng tay, tình huống của Lam Cảnh Chuyên chẳng khác gì, nhìn vào tưởng đang yêu nhau, thực ra lại giống đồng nghiệp hơn.

Cuối cùng tay của Vũ Phong cũng tê cứng lại, đầu cũng không còn tỉnh táo nữa, nên cô ngả đầu xuống giường muốn nghỉ ngơi chút xíu.

Lúc này Lam Cảnh Chuyên từ phòng tắm bước ra, anh mới tắm xong để tỉnh táo tinh thần.

Thấy cả người cô đang nằm bò trên giường, anh bèn hỏi, “Mệt à?”

 “Không xong rồi, sắp chết rồi…” Vũ Phong vùi mặt vào gối ai oán kêu.

 “Thật là đáng thương.” Anh cười 1 chút, rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh cô, lấy khăn lau khô tóc mình.

 “Anh thì sao? Công việc tiến hành như thế nào?” Vũ Phong nhỏ giọng hỏi.

 “Hầu hết đều hoàn thành đúng theo tiến độ.” Sau khi cùng Vũ Phong “ kết thân” thì hiệu suất công việc của anh tăng lên đáng kể.

 “Uhm…” Mắt Vũ Phong đã nhắm lại rồi, nhận thức càng lúc càng mơ hồ.

 “Anh hỏi em 1 vấn đề được không?” Anh đột nhiên nói.

 “Hỏi đi…” 2 người đã thân như vậy, có gì không dám hỏi chứ?

 “Em có thích con nít không?”

 “Thích.” Cô mơ hồ gật đầu.

 “Nhưng em bận rộn như vậy, nếu sinh con, em có thể bỏ ra chút thời gian chăm sóc cho con không?” Anh tiếp tục truy hỏi.

Vũ Phong chẳng thấy có vấn đề gì cả, cô ngáp 1 cái nói, “Không sao đâu! Dù sao… công việc của tôi cũng linh hoạt… tôi cũng có thể ở nhà làm thiết kế, chỉ có điều…tất yếu bỏ đi bộ phận tiêu thụ và quảng cáo, nhưng…thực ra không có mấy bộ phận đó, có lẽ tôi mới chuyên tâm… thiết kế…”

Lam Cảnh Chuyên gật gật đầu, đây cũng là câu trả lời mà anh mong chờ, “Vậy em hy vọng gì với bố đứa trẻ?”

Dù đang chìm sâu trong giấc ngủ, Vũ Phong cũng suy nghĩ về vấn đề ngủ, “À.. lúc con còn nhỏ… nếu tôi ở nhà trông con, tôi mong… những ngày nghỉ chồng tôi có thế giúp tôi chăm sóc con, như vậy…gọi là phân công hợp tác… với lại đứa nhỏ sẽ không… chỉ đeo theo bố hoặc theo mẹ… sẽ nhận được tình yêu thương của 2 bên…”

Lam Cảnh Chuyên lại gật đầu, anh thấy những câu trả lời này thật chính xác, anh không phải cưới 1 người phụ nữ về chỉ để trông nhà và là công cụ sinh con, mà anh mong muốn có thế cùng vợ mình trải qua quá trình trưởng thành của con, mà Vũ Phong rõ ràng là người thích hợp nhất với anh.

 “Anh hỏi những điều này để làm gì?” Vũ Phong cũng có những thắc mắc muốn hỏi anh.

  “Anh chỉ muốn tìm hiểu tính cách các cô gái bây giờ thôi, trong lòng thường nghĩ về 1 vài thứ mà thôi.” Anh đơn giản đáp.

 “Vậy à…”

Đợi lúc cô sắp chìm vào giấc ngủ anh lại hỏi: “Vũ Phong, từ lúc quen biết nhau tới giờ, em thấy anh là người thế nào?”

 “Haizz… anh rất phiền…” Vũ Phong thở dài rồi nói: “Anh rất tốt.”

 “ Em cảm thấy mối quan hệ của chúng ta thế nào?”

 “Cũng rất tốt mà…” Nghĩ kỹ thì, cô chưa bao giờ lại thấy tự nhiên bên bất kỳ người đàn ông nào khác như vậy.

Rất tốt, mỗi câu trả lời đều giống như những gì anh muốn nghe, mỗi bước trong ván cờ này đều giống như anh dự tính, Lam Cảnh Chuyên vì vậy cảm thấy thật đắc ý.

Sau đó anh đứng thẳng dậy, lấy 1 chai nước màu hổ phách từ trong tủ lạnh ra, “Anh nghĩ em trả lời cũng mệt rồi, muốn uống chút gì đó không?”

 “Uhm…” Cô cũng kệ, uống 1 chút cũng tốt…

Anh rót ra 1 ly, ân cần đưa đến bên miệng cô, “Uống thử xem, đây là sản phẩm mới mà anh vừa phát hiện ra, mùi vị rất ngon.”

Vũ Phong nghe lời nếm thử 1 chút, “ Ngọt ngọt..”

 “Uống thêm 1 chút.” Anh ôn nhu khuyến khích.

 “Được…” Cô uống ừng ực mấy ly, cảm thấy đầu óc choáng choáng, trước mắt mờ mờ, bèn bỏ ly xuống nói, “Tôi không uống nữa, tôi muốn ngủ…”

 “Em ngủ đi! Ngoan.” Anh đem thứ nướccòn lại trong ly 1 hơi uống cạn, thực ra đây là loại sâmpanh có chứa 1 ít rượu, anh đặc biệt mua để thực hiện ý đồ, quả nhiên có hiệu quả! Anh nhìn Vũ Phong thở đều đều, cuối cùng cũng đi vào giấc mộng rồi.

Khóe miệng anh nhếch lên 1 nụ cười đắc ý, bởi vì anh muốn có cô nên đã lên kế hoạch từ rất lâu rồi, anh nhất định phải hoàn thành mục tiêu này.

Để chai sâmpanh qua 1 bên, cởi luôn chiếc khăn quấn trên người, tắt đèn trong phòng, từng bước từng bước tiến đến chiếc giường lớn.

Vũ Phong ngủ thật say, dường như không phát hiện bên cạnh có thêm 1 người.

Trong bóng đêm Lam Cảnh Chuyên từ từ cởi y phục của cô, chạm vào từng đường cong của cô, ngón tay hơi run run, mùi hương của cô, sự mềm mại của cô, sự xinh đẹp của cô dường như có vài thứ vượt quá kế hoạch của anh.

Anh không cởi đồ lót của cô, nếu không anh sợ có thể sẽ cường bạo cô.

 “Ưm…” Vũ Phong đang trong mộng chuyển người 1 cái đã đến trước lồng ngực ấm áp của an.

Anh nhịn không được hôn trán, đôi má, miệng và trước ngực, cho đến khi anh thở dốc, chỉ muốn đem bản thân tiến sâu vào sự mềm mại của cô, từ từ hưởng thụ khoái cảm ngọt ngào thân mật này.

Không, không được! Nếu cứ tiếp tục như vậy anh sẽ phát điên lên mất.

Anh đành thở dài, đem cô ôm vào lòng, cảm nhận sự thân mật về da thịt, đây là đêm đầu tiên mà Lam Cảnh Chuyên phải cố chịu đựng như vậy.

Ánh nắng chói chang xuyên qua khe hở của tấm màn len lỏi vào phòng, trêu đùa những người đang nằm trên giường.

Đôi mắt Vũ Phong bị kích thích, cuối cùng mơ mơ hồ hồ mở mắt ta, thấy chung quanh ánh nắng rực rỡ chói cả mắt, chẳng lẽ đã sáng rồi sao?

Cô nheo mắt, cảm thấy thật bồn chồn, vừa quay đầu liền thấy 1 người khác trước mắt mình.

 “ Á!” Cô hét lên, bởi vì người đó chính là Lam Cảnh Chuyên, đã vậy tên này còn nằm ngủ cạnh cô nữa.

Lam Cảnh Chuyên đang ngủ say bị đánh thức dậy, tai bị lùng bùng có chút khó chịu, giọng điệu mơ hồ hỏi: “la gì vậy?”

 “Tại sao anh lại ở đây?” Cô chỉ vào mũi anh hỏi.

 “Haizzz!” Anh thở dài não nề.

 “Anh… anh thở dài là có ý gì?” Vũ Phong có dự cảm không lành.

Lam Cảnh Chuyên kéo chăn lên che đôi vai trần của mình, vẻ mặt vô cùng đau khổ, yếu đuối, “Tối qua… hình như em uống say… sau đó… em…”

 “Tôi uống say? Làm sao có thể?” Vũ Phong trợn trừng mắt, lần trước cô uống say là lúc 13 tuổi, mà lần đó là bị bố và anh chuốc.

Lam Cảnh Chuyên cắn cắn môi dưới, ánh mắt bi ai giống như người phụ nữ bị oan ức, “Em không nhớ gì hết sao? Chúng ta nói chuyện rất lâu, sau đó… không phải anh đem nước cho em uống sao? Không ngờ rằng… Anh đưa nhầm… loại sâmpanh đó có chút rượu, đến lúc anh biết… em đã uống say rồi.”

 “Sau đó nữa?” Vũ Phong gần như không dám nói ra 3 từ này nhưng lại muốn hỏi cho rõ ràng.

Lam Cảnh Chuyên cúi đầu vẻ xấu hổ, lí nhí nói: “Sau đó… em bắt đầu động tay động chân với anh… anh tuy cự tuyệt… nhưng em cũng biết, người say thường rất đáng sợ… anh vừa đẩy em ra, em liền khóc loạn lên, cho nên, anh đành để em muốn làm gì thì làm…”

 “Cái gì? Không phải chứ?” Đầu Vũ Phong trống rỗng, chắc chắn rằng đây không phải là mơ, “Tôi… cuối cùng tôi… đã đến mức nào?”

Lam Cảnh Chuyên biết nói dối thì cũng không nên khoa trương quá, cho nên đành phải chọn cách an toàn nói: “Thực ra em… chưa làm việc gì quá đáng lắm… chỉ có sờ mó khắp người anh… đã vậy còn kéo tay anh… muốn anh sờ mó người em… ngoài phía trên… phía dưới… còn có phía ngoài… phía trong…”

 “Đủ rồi! Đừng nói nữa.” Vũ Phong mặt đỏ ửng lên.

 “Nhưng… em vẫn chưa làm việc… việc nghiêm trọng nhất đó… đừng lo lắng như vậy!” Anh giả vờ tốt bụng an ủi cô.

 “Ha ha… ha ha… thật không?” Vũ Phong cười khan vài tiếng, cũng không biết sự việc này sẽ đi đến đâu, cô đã mặt dày vô liêm sỉ mà “quấy rối tình dục” người ta, đã vậy còn bắt người ta “quấy rối” mình, cô thật… chính … chính là “dâm tặc” mà!

Lam Cảnh Chuyên thấy mặt cô âm u xám xịt, đây chính là cơ hội vàng, quyết định quăng trái bom cuối cùng , “Vẫn còn 1 việc nữa… muốn nói em biết…”

 “Nói đi! Dù sao hôm nay cũng là ngày tận thế rồi…”

 “Lúc nửa đêm hôm qua em khó khăn lắm mới ngủ được… chuông điện thoại lại vang lên, anh cứ tưởng của mình, không ngờ khi nhấc máy… lại là mẹ em gọi đến…”

 “Hả?!” Vũ Phong ôm đầu kêu.

 “Bác gái hỏi em đang ở đâu? Bởi vì… anh là người không biết nói dối… chỉ có thể nói em đang ngủ… giọng bác gái không vui, nói anh sáng mai nhất định phải đưa em về nhà… mọi người có chuyện cần nói với chúng ta…” Lam Cảnh Chuyên giả bộ lúng túng giống 1 người phụ nữ đáng thương .

Mặt Vũ Phong trắng bệt run run hỏi: “Mọi người nói gì? Không phải… kêu chúng ta… kết hôn chứ?”

Trời ơi! Đây có phải ác mộng không? Cô vẫn chưa tỉnh lại đúng không? Hay là bất cẩn lọt vào thế giới khác rồi?

Lam Cảnh Chuyên nhướng 2 hàng lông mày, có chút oan ức, có chút vô dụng nói, “Nếu như… em không muốn nghĩ đến việc đã rồi… vậy anh cũng không nên ép buộc em điều gì…”

 “ Điều này, điều này…” Vũ Phong lắp bắp, “ Tôi chưa nói tôi… không chịu trách nhiệm.”

Chết thật! Đây là cuộc đối thoại gì đây? Hình như đây là lời thoại của người đàn ông nói với người phụ nữ chứ! Sao lại đến lượt cô nói thế này??

 “Vậy em sẽ… chịu trách nhiệm sao?” Anh ngẩng đầu, ánh mắt trông mong nhìn cô.

 “Tôi…” Vũ Phong day day huyệt thái dương, “Nếu… bắt buộc…, những việc đã làm… tôi chắc chắn sẽ chịu trách nhiệm.”

Lam Cảnh Chuyên thở dài thỏa mãn, trên khuôn mặt dạt dào sự hạnh phúc, “Tốt quá, anh biết em là  người con gái có lương tâm mà.”

Vũ Phong ngoẹo đầu cười khổ, cảm thấy bản thân sắp ngất đi.

 “Chúng ta dậy đi, ba mẹ em chắc đang rất giận, chúng ta mau về xem sao.”

Lam Cảnh Chuyên nói xong liền leo xuống giường, nhưng lại làm Vũ Phong hét lên 1 trận.

 “Sao vậy?” Anh quay đầu lại hỏi.

 “Chăn … chăn của anh chỉ che phía trước… phía sau đều bị em nhìn thấy hết rồi!” Vũ Phong nhìn phần sau của anh, cặp mông và đôi chân dài, làm cô không dám mở mắt ra nhìn nữa.

Lam Cảnh Chuyên lộ ra nụ cười “có gì mà ngại”, “Em sớm đã thấy qua rồi, còn sờ qua rồi nữa, anh còn không xấu hổ, sao em lại phải căng thẳng như vậy?”

 “Là… là vậy sao?” Vũ Phong cảm thấy cô sắp không xong rồi.

Lam Cảnh Chuyên gật gật đầu, “Làm quen trước đi!” Nói xong chui vào phòng tắm tắm rửa.

Vũ Phong ngồi đơ trên giường, vẫn thấy có cảm giác gì đó không thật lắm, cô săm soi đôi tay mình, tưởng tượng bản thân lúc sờ mó vuốt ve anh trông như thế nào? Sau đó cô lại xoa xoa đôi môi mình, cũng không biết lúc thân mật hôn anh cô có cảm giác như thế nào?

Ây da! Hay đừng nghĩ nữa, nghĩ nữa chắc sẽ bộc lộ những suy nghĩ “thú tính” mất!

Sống trên đời hơn 24 năm, đây là lần đầu tiên Vũ Phong biết… thì ra bản thân… là một “ tiểu sắc ma”… ôi ôi…

41 thoughts on “Cảnh cáo cô vợ bỏ trốn – ch 2.2

  1. Hô hô anh Chuyên này cáo dã man:))
    VP tội nghịp tự dưng bị đeo cái mác tiểu sắc ma:))

  2. Trời ơi ta cười muốn rung cái bàn luôn nè, té ghế nữa nè… Tks Paruan ! Hài quá chịu ko nổi…

  3. anh LCC thiệt là tài quá đi, ha ha ha, phục anh ấy sát đất :))
    Thanks Panruan!

  4. anh nay cao gi am doi lot cuu non lam chi tuong minh tieu sac lang nua chu
    axxxxxthank ty nhieu.iuuuuuuuuuu ty lam

  5. Anh chuyên cao thủ quá, ko bít đến khi chị P bít được sự thật thì mọi chuyện sẽ ra sao

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s