Cảnh cáo cô vợ bỏ trốn – ch 3.1

He he anh í bị “tra tấn” về mặt tinh thần ^^

***

Lam Cảnh Chuyên thay đồ xong từ phòng tắm bước ra, anh thấy Vũ Phong vẫn duy trì tư thế cũ bèn lẳng lặng ngồi xuống giường, khuôn mặt hoang mang, mơ mơ màng màng…

Thật đáng thương! Cô nhất định chịu đả kích rất lớn mới có phản ứng “ đi tong rồi” như vậy, Lam Cảnh Chuyên không chịu được cảm thấy có chút đau lòng ân hận, nhưng anh cũng tự nhủ bản thân đây là quá trình cần phải trải qua, đợi sau khi kết hôn anh sẽ ngày ngày yêu thương cô.

“Vũ Phong tỉnh lại đi em.” Anh lay lay tay cô.

Cô chậm chạp ngẩng đầu lên, giọng giống như máy phát thanh sắp hết pin, “Có.. chuyện … gì…”

“Mặc đồ lại đi! Chúng ta phải đến nhà em.” Anh chắc chắn rằng phía dưới tấm chăn ,cô chỉ mặc bộ đồ lót bikini, làm anh không nhịn được muốn lột sạch cô.

“Ờ…” Cô xốc chăn lên, quên mất phải che bản thân.

Vừa nhìn thấy thân thể kiều diễm của cô Lam Cảnh Chuyên liền hít vào 1 hơi.

“Anh không ngại chứ? Dù sao… anh cũng thấy qua rồi…” Cô có chút tự oán tự trách nói.

Lam Cảnh Chuyên cố giữ bình tĩnh, cười nói, “Tất nhiên không ngại rồi, chỉ cần em chịu trách nhiệm với anh là được.”

Cả người Vũ Phong đờ ra, đối với việc chịu hay không chịu trách nhiệm cũng chẳng còn cảm giác gì, cô miễn cưỡng nhặt đôi vớ da nằm dưới đất lên nhưng lại không có sức để mặc.

“Em mệt quá… anh mặc giúp em được không?”

Việc này… Lam Cảnh Chuyên bắt đầu có 1 cảm giác tự tạo nghiệt không thể sống nổi, ai dạy anh bịa ra lời nói dối, nói rằng giữa người họ đã xảy ra mối quan hệ cực kỳ mật thiết này? Bây giờ Vũ Phong đã coi anh như người yêu của mình, là anh tự hại chính mình rồi.

“Được thôi…” Anh cười có chút yếu ớt, ngồi xổm xuống mặc vớ da giúp cô.

Trời ạ, trong lòng anh ai oán kêu: rốt cuộc ai đã phát minh ra cái loại vớ da này? Tại sao phụ nữ nhất định phải mặc cái thứ kỳ quái này chứ? Lúc 1 người đàn ông giúp 1 người phụ nữ mặc vớ da là 1 sự hành xác thực sự.

Vớ da cũng giống như lớp da thứ 2 của người phụ nữ, bắt đầu từ bàn chân nhỏ bé kéo tuốt lên đến phần eo thì mới xong cuộc hành trình “tàn khốc” này.

Trán Lam Cảnh Chuyên đã lấm tấm mồ hôi, anh không ngừng ra lệnh cho bản thân: Không được! Không được! Không được làm rách loại vớ da trong suốt này! Càng không thể xé rách chiếc quần lót đen nhỏ nhắn xinh xắn của cô.

Cuối cùng anh cũng hoàn thành xong nhiệm vụ khó nhăn này, thở phào nhẹ nhõm, trình độ bái phục bản thân đã vọt lên mức cao nhất.

Đợi anh mặc xong vớ da Vũ Phong lấy đầu ngón chân nhặt quần áo dưới đất lên, lười nhác nói: “Tiếp tục đi!”

Quá đáng! Thật quá đáng! Lam Cảnh Chuyên tựa hồ muốn rớt nước mắt.

Có người đàn ông nào có thể chịu được sự mê hoặc này chứ? Sao cô ấy có thể đối xử tàn nhẫn với anh như vậy? Trời ơi! Đây có phải là báo ứng không? Tại sao? Tại sao? Anh chỉ chỉ lỡ nói dối chút xíu, thật ra cũng chỉ muốn cưới người vợ tốt,không ngờ lại phải nhận hình phạt “phi nhân tính” này.

Chịu vậy! Kết hôn thì phải như vậy thôi, hình như anh cũng nghe thấy ông trời nói với anh như vậy.

Haizzz! Anh thở dài không ra tiếng, nhặt quần áo lên, từng cái từng cái mặc cho cô.

Mặc váy cũng không khó lắm,chỉ cần nhớ khóa kéo phải kéo thẳng lên trên, anh phải kiềm chế lại, không được kéo xuống dưới, không được ném cô lên giường!

Mang giày cao gót thì dễ, chỉ cần tưởng tượng mình là hoàng tử đang giúp công chúa mang đôi giày thủy tinh là được.

Nhưng, mặc áo sơmi trắng thì hơi khó, ngón tay anh run run, có nên ngoan ngoãn cài cúc lại cho cô không? Hay là giựt tung hàng nút chết tiệt kia? Thực ra đối diện với cặp nhũ trắng ngần, nhẵn mịn dưới lớp áo kia, anh cố gắng kiềm chế đến mức cao nhất, bắt bản thân tuyệt đối không được thò tay sờ 1 cái! Như vậy thì công sức sẽ đổ sông đổ biển không còn cách cứu vãn a!

“Xong rồi…” Giúp cô mặc quần áo xong thì lưng anh cũng ướt đẫm, giống như mới hoàn thành cuộc thi marathon, mồ hôi đổ như tắm.

“Cám ơn anh!” Vũ Phong uể oải ngáp, duỗi 2 tay kéo đầu anh xuống, nhẹ nhàng hôn lên môi anh 1 cái.

Cô rất nhanh đã giải phóng anh, chỉ 1 nụ hôn đã khiến chân anh run rẩy, “Em…”

Cô nghiêng đầu như đang nghĩ ngợi điều gì, “Xin lỗi, em không biết tối qua khi thân mật với anh thì có cảm giác gì nên mới như vậy, không có gì chứ?”

“Đương nhiên… không có…” Có rất nhiều chứ! Nếu cô dám quấy nhiễu anh như vậy thêm nữa, anh nhất định sẽ đòi bồi thường gấp trăm, gấp ngàn lần mới được!

Quá tốt! Cảm giác quá tốt! Vũ Phong hồi tưởng lại mùi vị của nụ hôn, không ngờ mùi vị lại tuyệt đến vậy, cô gần gũi anh cũng là hợp tình hợp lý thôi!

“Đi thôi!” Sau khi nghĩ thông suốt, tâm tình cũng phấn chấn được đôi chút, cầm ví da đi ra khỏi phòng trước.

Lam Cảnh Chuyên ổn định hơi thở, cũng ngoan ngoãn đi theo sau cô. Nhưng khi vừa nhìn thấy cặp mông đung đưa của cô thì dục vọng cố gắng kiềm nén của anh lại trào lên dữ dội, trời ạ, cách đi của cô gái này thật đáng sợ! Tại sao đến bây giờ anh mới phát hiện nhỉ?

Anh nhanh chóng đi đến bên cạnh cô để tránh đi ý nghĩ đen tối đó.

Haizz! Lúc bố trí kế hoạch tỉ mỉ này dường như anh cũng đem khát vọng với cô đặt vào trong đó, đối với việc được và mất khiến anh khó xử, anh chỉ sợ việc sẽ lợi bất cập hại mà thôi.

10 giờ sáng chủ nhật cả Lê gia bình tĩnh ngồi chờ Vũ Phong

“Thật làm phiền bác trai, bác gái, anh chị hai, anh chị ba.” Lam Cảnh Chuyên vừa bước vào nhà liền chào hỏi từng người một, thành ý biểu hiện rõ sự lo sợ.

Cả 6 người nhà họ Lê đang ngồi trên ghế sôpha đều nhẹ nhàng gật đầu, nhưng lại không thấy nói gì, mà cũng không muốn 2 người ngồi xuống.

“Con mệt quá…” Vũ Phong than thở, ngay lập tức ngã xuống sôpha

“Ai cho con ngồi xuống?” Lê Vệ Nhiên lạnh nhạt nói.

“Hả? Con không được ngồi sao?” Vũ Phong trợn tròn mắt, đây là lần đầu tiên bố bắt cô đứng chịu phạt nha!

“Em đã làm chuyện gì rồi mà còn thản nhiên như vậy?” Anh hai Lê Trung Nhạc lạnh lùng hừ 1 tiếng.

“A! Đúng rồi…” Vũ Phong biết người sai là cô nên đành phải đứng chịu phạt thôi. Nhưng đứng thì rất mệt, cô quyết định dựa vào thân thể to lớn của Lam Cảnh Chuyên là được.

Lam Cảnh Chuyên giữ chặt cái eo mỏng manh của Vũ Phong, đem toàn bộ sức nặng của thân cô đặt trước ngực mình, trong lòng anh không ngừng cảm thán, woah! Cô gái này gan to thật, sắp chết tới nơi còn có thái độ uể oải như vậy…

“Khụ!” Lam Cảnh Chuyên húng hắng, “Thật ra tất cả đều do con không tốt…”

“Anh có gì không tốt, là do em không tốt!” Vũ Phong dám làm dám nhận, lập tức phủ nhận lời anh nói.

“Cuối cùng là chuyện gì? Nói rõ ràng!” Anh ba Lê Trung Hằng nghiêm giọng hỏi.

Lam Cảnh Chuyên ghé sát tai Vũ Phong thầm thì: “Để anh nói cho, em đừng chọc tức mọi người nữa.”

Vũ Phong trề môi, dáng diệu không vừa ý.

Lam Cảnh Chuyên mở lời: “ Tối qua con đưa Vũ Phong tới công ty con, bởi vì con nhất thời bị kích động… cho nên… cho nên đến sáng hôm nay mới đưa cô ấy về. Đây hoàn toàn là lỗi của con, con sẽ chịu trách nhiệm.”

3 người đàn ông họ Lê đều thay nhau gật đầu, rất hài lòng với thái độ thành thật của Lam Cảnh Chuyên, thật ra trước khi đôi oan gia này bước vào nhà họ đã tính toán sẵn rồi, cho dù như thế nào họ cũng muốn Lam Cảnh Chuyên phải chịu trách nhiệm, không ngờ tự anh lại mở lời trước, như vậy cũng không uổng công 3 bố con họ lo lắng rồi.

“Anh không cần phải chịu trách nhiệm!”

Không ngờ Vũ Phong lại nói những điều kỳ quặc làm mặt của tất cả mọi người đều biến sắc.

Khang Danh Lị rơi vài giọt nước mắt nói: “Con, con, con bé này đang nói bậy gì vậy? Mẹ khó khăn lắm mới kiếm được 1 người chồng tốt cho con, bây giờ con lại không muốn anh ta chịu trách nhiệm vậy thì ai chịu trách nhiệm hả?”

“Chính là vậy! Tin hôm qua em không về nhà đã lan truyền khắp nơi rồi, hàng xóm 2 bên đều hỏi nhà mình khi nào có chuyện vui đây?” Chị 2 lớn Ông Thục Huệ cũng vội vã nói thêm.

“ Chị đã thông báo cho bạn bè thân biết hết rồi, nếu lần này không gả em đi được thì cũng hết cơ hội luôn!” Chị dâu nhỏ Hoàng Thu Trân cực kỳ nghiêm túc nói.

Vũ Phong lẳng lặng nghe nhưng vẫn nói thật, “Nhưng… tối qua là con quyến rũ anh ấy!”

“Cái gì?!” Cả 6 người nhà họ Lê đều la lên, mặc dù sóng to gió lớn tất cả đều trải qua nhưng chưa nghe qua bao giờ việc phụ nữ lại đi quyến rũ đàn ông, đã vậy “hung thủ” lại là đứa con gái cưng của họ.

Lam Cảnh Chuyên đổ mồ hôi, lập tức nói: “Không! Chính con quyến rũ cô ấy.”

“Anh đừng thay em đóng kịch nữa, chỉ là em không đúng!” Vũ Phong hướng về anh nói.

“Không! Là anh không đúng, anh không nên để em uống sâmpanh.”

“Cứ cho là anh để em uống, nhưng em cũng không thể quấy rối anh như vậy!”

Cô… cô bé này rốt cuộc đang nghĩ gì vậy? Người bình thường sẽ không thẳng thắn mà thật như cô. Lam Cảnh Chuyên thực vừa bực mình vừa buồn cười, càng không biết có nên tát cô không?

“ Khoan khoan, cuối cùng… cả 2 người đều quyến rũ nhau đúng không?” Lê Vệ Nhiên rút gọn ý của họ lại nói.

“Phải!Phải!” Lam Cảnh Chuyên lập tức thừa nhận.

“Vậy… Cả 2 đều muốn chịu trách nhiệm với nhau đúng không?” Khang Danh Lị cũng rút ra kết luận.

“Đúng!Đúng!” Lam Cảnh Chuyên liền gật đầu.

“Quá tốt rồi, mau tìm 1 ngày tốt để đính hôn trước!” Cả 6 người nhà họ Lê đồng loạt nói.

“Được! Được ạ!” Lam Cảnh Chuyên cầu còn không được.

“Mọi người đang nói gì thế? Con vẫn chưa đồng ý mà?” Cả người Vũ Phong nhảy dựng lên.

Không được! Không được để cô bé này phá hỏng việc lớn của anh được, Lam Cảnh Chuyên lập tức xoay người cô đối diện với mình, “Vũ Phong, em quên những gì mình đã nói rồi à?”

“Nói gì?” Sự chú ý của cô bị chuyển hướng rồi.

“Em nói… dù tình huống có như thế nào em cũng sẽ chịu trách nhiệm với anh mà.”

“Em dĩ nhiên nhớ chứ! Nhưng cùng anh đính hôn…” Như vậy hình như hơi quá.

“Đây chính là biểu hiện của sự trách nhiệm.”

“Hả? Thật sao? Có đạo lý như vậy à? Kỳ quái thật!” Đầu óc cô sớm đã choáng váng rồi.

Lam Cảnh Chuyên lợi dụng thời cơ, cúi thấp đầu hôn đôi môi cô, anh không cho tthời gian để suy nghĩ, cành không để cô nghĩ thông đây là việc gì.

Hôn đi! Hôn đi! Cứ để anh hôn đến đất trời thay đổi, ánh nhật nguyệt biến mất, trăm hoa tàn lụi, vạn vật bị diệt vong, … Cuối cùng chỉ cần anh cưới được vợ là được.

“Ha ha…” Những người còn lại thấy “cảnh nóng” như vậy chỉ có thể cười to vài tiếng, sau đó không cần nhìn nhau, mỗi người lần lượt yên tĩnh quay về phòng mình, bắt đầu gọi điện thoại cho bạn bè thân thông báo tin vui sắp đến.

Cứ như vậy, lễ đính hôn được gấp gáp triển khai, Lam Cảnh Chuyên một mình lo hết tất cả mọi việc, gồm có địa điểm tổ chức, thiệp mời, bánh cưới, xe cưới, tất cả đều chuẩn bị xong, lý do anh đưa ra là không muốn Vũ Phong vì những việc này mà lo lắng, chỉ cần cô chịu trách nhiệm đính hôn với anh là đủ rồi, những việc khác cô không cần phải quan tâm.

Không hiểu tại saoVũ phong lại có cảm giác giống như bị lừa , nhưng lại không nói rõ được là chuyện gì.

“Việc đính hôn của chúng ta có được không?” Cô cũng không chắc chắn lắm.

“Đương nhiên là được! Chỉ cần chúng ta đính hôn thì người nhà của 2 bên đều an tâm, sẽ không hỏi chúng ta từ sáng đến tối bao giờ mới quyết định, vả lại đính hôn cũng không liên quan đến luật pháp, chúng ta cứ kéo đến 2, 3 năm, đến lúc thì nói không muốn kết hôn, như vậy cũng không phạm luật.”

“Uhm, nói cũng đúng…”

“Với lại em nghĩ xem, phát sinh chuyện lần trước chẳng lẽ người nhà của em và anh lại chịu bỏ qua, nếu chúng ta không đính hôn, làm sao làm vừa lòng họ được? Em cũng không muốn mỗi ngày lại nghe lải nhải chứ?”

“Thêm nữa, em không thấy cả 2 chúng ta rất hợp nhau sao? Chúng ta đều ham mê công việc, không cần tốn thời gian cho chuyện yêu đương, lúc bên cạnh nhau đều là công việc, nghỉ ngơi, trò chuyện, giống như bạn thân vậy. Đừng nói đã đính hôn rồi, thậm chí kết hôn, cũng là 1 cách giúp đỡ nhau rất tốt a!”

“Không sai…” Cô cảm thấy những lời anh nói thật rất đúng.

Lam Cảnh Chuyên thấy cô càng nghe cành đồng tình, bèn tiếp tục nói, “Vũ Phong, nếu như em không ghét anh, mà cũng không có người mình thích, thật ra chúng ta ở bên cạnh nhau như vậy cũng hay! Nếu chúng ta bị ép kết hôn, cả 2 ta lấy nhau so với việc cùng đối tượng khác kết hôn thì vẫn tốt hơn.”

“Đúng vậy! Những người đàn ông khác nhất định rất phiền phức.”

“Em nghĩ đi, sau khi chúng ta kết hôn đều ở phòng riêng của mình,  thuê người giúp việc dọn dẹp, ở công ty lo làm việc, về đến nhà nếu muốn làm việc thì cứ tiếp tục làm, muốn nghỉ ngơi thì cứ việc ngủ cho đã, muốn trò chuyện thì tận tình trò chuyện, việc chúng ta sống chung chẳng có vấn đề gì.”

“Woa…” Vũ Phong ánh mắt sùng bái nhìn anh, “ Giờ em mới phát hiện ra, anh thật thông minh!”

Lam Cảnh Chuyện nhịn ý cười, “Không! Đây bởi vì em cũng rất thông minh.”

“Nhưng… Nếu chúng ta giống bạn thân, vậy tại sao anh thường hay hôn em?” Cô đột nhiên phát hiện điểm nghi vấn.

Khuôn mặt anh đông cứng, “Chẳng lẽ em không thích sao?”

“Cũng không hẳn!” Thật ra cô còn thích nữa là đằng khác.

Anh thả lỏng được đôi chút, “Hôn là 1 việc rất vui sướng, anh chỉ muốn cùng em tận hưởng việc này mà thôi.”

“Ơ… thật không?” Nhưng vẫn còn 1 chút gì đó không đúng…

“Đừng nghĩ nữa, cho anh hôn 1 cái!” Anh cúi đầu dùng môi mình lấp đi những nghi hoặc của cô.

Lại nữa rồi, mỗi lúc cô cảm thấy kỳ quặc, anh đều cười cười, hôn cô đến thất điên bát đảo, sau đó cô đều quên hết những gì muốn hỏi luôn.

Haizz! Thôi kệ, hôn trước đi đã rồi tính sau…

51 thoughts on “Cảnh cáo cô vợ bỏ trốn – ch 3.1

      • Sắc lang lừa tiểu bạch thỏ?
        sau khi đọc n truyện ngôn tình ta đúc kết đc kn là mấy anh gian tà thế này kiểu j sau này cũng bị ‘hành’ cho tơi tả:))

      • hehe chị chẳng hành anh dc bao
        nhiu, sau này anh còn ‘hành’ chị hơn trước *hị hị*

  1. ax nàng nói ta lại càng hóng *mắt long lanh*
    nàng nhanh nhanh post phần mới đi nha!!!!
    *nhìn quanh*
    *lẩm bẩm* đêm khuya có 2 nhân ngồi tám nhảm:))

  2. TKZ nag`, nhưng nag` rút thời gian post bài từ cách ngày thành ngày liên tiếp được hêm nag` ?

    • nàng ui ta mún lắm, nhưng ta chưa dịch xong nữa (vì đây là 1st time dịch truyện nên hơi lọng cọng)
      nên post 2 ngày/chg để đảm bảo tiến độ, chứ post liên tiếp rùi sau đó phải đợi mí ngày mới có thêm chg mới thì ta ko nỡ *mắc công các nàng hóng thoy*
      nếu post liên tiếp thì mỗi chg sẽ ngắn hơn.
      okie?????

  3. “Trán Lam Cảnh Chuyên đã lấm tấm mồ hôi, anh không ngừng ra lệnh cho bản thân: Không được! Không được! Không được làm rách loại vớ da trong suốt này! Càng không thể xé rách chiếc quần lót đen nhỏ nhắn xinh xắn của cô.”

    =))))))))))))))))))))))) Ôi cười lăn ra giường=)))))))))))))))

  4. “Mặc váy cũng không khó lắm,chỉ cần nhớ khóa kéo phải kéo thẳng lên trên, anh phải kiềm chế lại, không được kéo xuống dưới, không được ném cô lên giường!”

    =))))))))))))) Em chết vì cười với anh mất anh à=)))))))))))))))))

  5. “Nhưng, mặc áo sơmi trắng thì hơi khó, ngón tay anh run run, có nên ngoan ngoãn cài cúc lại cho cô không? Hay là giựt tung hàng nút chết tiệt kia? Thực ra đối diện với cặp nhũ trắng ngần, nhẵn mịn dưới lớp áo kia, anh cố gắng kiềm chế đến mức cao nhất, bắt bản thân tuyệt đối không được thò tay sờ 1 cái! Như vậy thì công sức sẽ đổ sông đổ biển không còn cách cứu vãn a!”

    =))))))))))))))))) Cái chap này BT quá nha =)))))))))))))))))))

  6. “Lam Cảnh Chuyên ổn định hơi thở, cũng ngoan ngoãn đi theo sau cô. Nhưng khi vừa nhìn thấy cặp mông đung đưa của cô thì dục vọng cố gắng kiềm nén của anh lại trào lên dữ dội, trời ạ, cách đi của cô gái này thật đáng sợ! Tại sao đến bây giờ anh mới phát hiện nhỉ?”

    Trời ơi=)))))))))))))) Có cảm giác Chuyên ca là thằng nhóc 17 tuổi lần đầu thấy phụ nữ quyến rũ quá =)))))))))))

  7. “Không hiểu tại saoVũ phong lại có cảm giác giống như bị lừa , nhưng lại không nói rõ được là chuyện gì.”

    Chị bị lừa cho ngây ngốc rồi còn gì nữa T_______________T Ước gì mình cũng vớ được một anh như này nha =))

  8. Ôi ta thích anh này quá! Tks editor! Có điều post khuya quá ta hông cách nào giựt em được… buồn …

  9. cảm ơn nàng, nàng toàn post vào giờ hoàng đạo, làm ta… *ngậm ngùi*, chả bao giờ giành đc tem cả, hic…, nhưng ko sao, chỉ cần ngày nào cũng có truyện của nàng là đc rồi! ^^

  10. ha ha ha, a ý có một quả lừa quá ngoạn mục, mà con nai con cứ thế rui vào cái bùmmmm

  11. chap 4 con BT hon nua thi ban post nhanh nhanh di ta nong long muon doc wa
    VP that la dang yeu wa “Thôi kệ, hôn trước đi đã rồi tính sau…”

  12. Ss ơi, em thik truyen nay lam lam. Van mong ss post 1 ngay / phan. Bao gio moi den canh hot ss nhi * hắc hắc *

  13. Ôi cười đau bụng quá =)). Mỗi lần Vũ Phong muốn suy nghĩ Anh ấy lại dùng chiêu hôn để khiến cô thiếu oxy lên não😀. Thanks.

  14. đọc vào buổi trưa vắng vẻ mà k nhịn dk cừi, ôm cái lap cừi bò cả ra …. giường !! ha ha ha

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s