Cảnh cáo cô vợ bỏ trốn – ch3.2

Tối 3 ngày sau, Lam Cảnh Chuyên chở Vũ Phong đi thử áo cưới, 3 người phụ nữ nhà họ Lê đương nhiên cũng có mặt,

bởi vì họ cũng muốn trước hôn lễ chăm chút cho bản thân 1 chút, như vậy sẽ không làm mất mặt nhà họ Lê.

Đó là 1 công ty ảnh cưới rất có qui mô, Ông Thục Huệ mới đến trước cửa đã tặc lưỡi nói: “Công ty này rất khó hẹn chỗ trước nha.”

“Thật sao? Vậy thì em và Vũ Phong hên thật.” Lam Cảnh Chuyên mỉm cười nói.

Thật ra sau khi lần đầu tiên gặp cô, anh đã sớm hẹn tiệm chụp hình, đặt tiệc cưới cho 3 tháng sau, nhưng những lời này tốt nhất không nên để vị hôn thê của anh biết.

Bước vào công ty áo cưới, Khang Danh Lị, Ông Thục Huệ cùng Hoàng Thu Trân đều xem đến hoa cả mắt, hưng phấn đến nỗi không biết nên chọn cái nào, chỉ có Vũ Phong đứng ngây người ở đó, không thích cũng không ghét cái gì.

“Sao con không có ý kiến gì hết vậy?” Khang Danh Lị không vừa lòng hỏi con gái.

“Vũ Phong bình thường thiết kế quần áo nhiều quá rồi, cho nên chắc nhìn nhiều quá nên miễn dịch rồi, chúng ta thay em ấy chọn là được.” Ông Thục Huệ cảm thấy lời giải thích của mình rất chính xác.

“Đúng vậy! Mau lại thử đi! Chị thấy mấy bộ này rất hợp!” Trên tay Hoàng Thu Trân đã có sẵn 5 bộ lễ phục khác màu.

“Đã chọn xong rồi ạ? Xin mời đi hướng này.” 2 cô phục vụ bước đi trước, dẫn các cô vào phòng thử đồ.

“Mọi người từ từ đi, anh ở ngoài chờ.” Lam Cảnh Chuyên ôn nhu xoa đầu cô.

“Uhm!” Cô ngẩn người, khờ khạo gật đầu.

Trong phòng thay đồ 3 người phụ nữ vừa phục vụ Vũ Phong vừa khen ngợi Lam Cảnh Chuyên. “Cậu ta thật chu đáo!”

“Đúng vậy! Cậu ta không những tài giỏi, mà thái độ cũng ôn nhu ấm áp, thật là 1 người đàn ông tốt.”

“Lần này thì công của mẹ rất lớn, không ngờ trên máy bay lại tìm được một người con rể tốt như vậy.”

Nói thật cô cũng không biết phải bắt bẻ điều gì. Bề ngoài anh ta rất được, tính cách cũng hợp với cô, hơn nữa kỹ thuật hôn cũng rất tốt, trên bất kỳ phương diện nào cô cũng thấy hài lòng.

Nhưng hình như thiếu đi chút gì đó, trong lòng cô vẫn không chắc chắn lắm.

“Con cảm thấy như đang nằm mơ vậy.” Vũ Phong than nói.

“Ây da! Con chỉ là đang bị lo lắng trước hôn nhân thôi, trước khi đính hôn hoặc đám cưới thường có 1 chút bất an.”

“Đúng vậy! Điều này cũng rất bình thường, đợi sau khi ổn định rồi sẽ không còn cảm giác này nữa.”

Vũ Phong nhún nhún vai, đành phải nghe theo họ, dù có cùng mẹ, 2 chị dâu biện luận thì cô cũng vĩnh viễn không thắng nổi.

Hơn nửa tiếng trôi qua,Vũ Phong cũng chọn được 1 bộ lễ phục, nhưng khi mặc thử, nhìn người trong gương, cô nhanh chóng không biết đó là ai.

“Đẹp quá! Rất giống công chúa!” Ông Thục Huệ và Hoàng Thu Trân đều trầm trồ khen ngợi.

“Tốt quá rồi, cuối cùng mẹ cũng đợi được đến ngày này…” Khang Danh Lị thì do tâm tình của người mẹ, chua ngọt đều trải.

Vũ Phong thử cười với người trong gương, nhưng cô chỉ cảm thấy ngốc nghếch mà thôi.

“Được rồi, trước tiên đi ra cho Cảnh Chuyên nhìn 1 cái.”

Dưới sự vây hãm của 3 người phụ nữ, Vũ Phong ra khỏi phòng thử đồ, nhìn thấy Lam Cảnh Chuyên đang nói chuyện điện thoại trên ghế sôpha, khuôn mặt có chút gì đó trầm tư, nhưng khi vừa nhìn thấy cô anh liền tắt điện thoại, nở nụ cười rạng rỡ với cô.

“Vũ Phong…” Anh cầm tay cô lên, muốn nói gì đó nhưng lại nói không được.

3 người phụ nữ kia ở 1 bên đứng nhìn, chỉ cười hi hi ha ha, “Cậu ta nói không ra lời rồi, nhìn ghiền rồi?”

“Chúng ta đừng cản trở người ta nữa.”

“Đi mau! Vào trong lựa đồ của chúng ta.”

Như vậy 3 người mẹ chồng con dâu cùng lỉnh vào phòng thay đồ, để phòng khách nhỏ bé chì còn lại 2 người yêu nhau.

“Mọi người đã đi hết rồi, không cần diễn nữa.”Vũ Phong nhắc nhở anh.

“Diễn kịch?” Anh nhất thời không phản ứng, “Không, hồi nãy không phải anh đang diễn kịch.” Anh quả thật đã ngơ ngẩn, bởi vì cô đẹp không tưởng tượng nổi, đẹp đến mức vượt cả sự mong đợi của anh.

Vũ Phong lè lè lưỡi, cứ như những điều đó không quan trọng,”Anh có điều gì muốn nói với em không? Sắc mặt anh hồi nãy không tốt lắm.”

Hình như cô càng ngày càng hiểu anh! Lam Cảnh Chuyên bất ngờ, ho vài tiếng mới nói:
”Ehh…Đây thật ra không phải là tin tốt.”

“Nói đi, ngay cả việc đính hôn em cũng chấp nhận rồi, còn có việc gì không chịu nổi nữa?”

Anh nắm chặt tay cô, sắc mặt chuyển nghiêm trọng, “Là như vậy, bà anh vừa mới gọi điện, bà nói ông bị trúng gió nằm viện rồi, có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng, cần phải được theo dõi nhiều ngày.”

“Thật sao?” Ánh mắt Vũ Phong tràn ngập sự kinh ngạc cùng bất an.

“Uhm.” Ông ơi, xin lỗi ông, Lam Cảnh Chuyên tự oán trách chính mình, nhưng lại tiếp tục bịa, “Anh là đứa cháu được ông coi trọng nhất, ông vẫn luôn mong được thấy anh thành hôn, bây giờ không biết ông sẽ đi lúc nào, cho nên… cho nên bà anh muốn anh hỏi em… có thể mau mau cùng anh kết hôn không?”

“Việc này…” Vũ Phong không biết nên phản ứng như thế nào, “Anh và ông của anh tình cảm rất sâu sắc đúng không?”

“Đúng vậy, hồi anh còn nhỏ bởi vì bố mẹ rất bận nên anh được ông bà nuôi dưỡng, đối với anh mà nói ông bà là những người quan trọng nhất.” Lần này Lam Cảnh Chuyên thực sự không hề nói dối.

“Nếu chúng ta kết hôn ông sẽ rất vui đúng không?” Vũ Phong lại hỏi.

“Điều đó là dĩ nhiên, ông rất thích cháu dâu là em, lâu lâu trước mặt anh lại khen ngợi em, cứ dặn đi dặn lại phải đối xử tốt với em.”

Vũ Phong trầm mặc 1 lúc, cô có nên đồng ý không? Vì 1 người lớn tuổi sắp lìa cõi đời?

“Haizz! Bỏ đi, cũng không nên ép buộc em. Chỉ là… tâm nguyện lớn nhất cả đời của ông mà anh cũng không thực hiện được, anh thật có lỗi với ông…”

Nước cờ này của Lam Cảnh Chuyên thật sự có hiệu quả, Vũ Phong liền lập tức lay động, không do dự nói: “Nếu như… chúng ta kết hôn, có thể…vẫn ở chung giống như bây giờ không?”

“Chẳng phải anh đã nói với em từ lâu rồi sao? Chúng ta sống chung không có vấn đề gì, chúng ta nhất định sẽ cho người kia sự tự do và không gian, vả lại để nói về việc yêu đương cũng không cần tốn bất kỳ sức lực hay thời gian gì.”

“Uhm…” Vũ Phong suy nghĩ trong 3 giây, cuối cùng cắn răng nói: “Dù đính hôn hay kết hôn cũng không khác nhau mấy, cũng được! Chúng ta kết hôn để ông của anh thấy đi!”

“Anh rất cảm kích em, em thật là 1 người con gái có tấm lòng nhân hậu!” Lam Cảnh Chuyên ôm cô vào lòng, để mặt cô dính vào ngực mình, như vậy mới không thấy được sắc mặt “Đạt được mục đích xấu xa” của mình.

“Không còn cách nào… ai kêu em lại là bạn tốt của anh chứ? Giúp được người khác cũng là niềm vui mà! Vả lại… nếu em không gả cho anh, hình như cũng chẳng ai thèm lấy…” Nói thật thì, cô không thể tìm được người chồng nào “vừa thông minh vừa chu đáo” hơn anh.

“Cám ơn em!” Anh cuối cùng cũng thành công rồi, sự vui sướng tràn đầy trong lòng, làm anh nhịn không được tìm kiếm đôi môi cô, muốn nhờ nụ hôn này truyền đạt tình cảm của anh.

Nụ hôn vừa nóng bỏng vừa dài đột nhiên ập đến, Vũ Phong không thể thở nổi, cuối cùng cả người đều dựa vào lòng anh, yếu ớt hỏi: “Nhưng… thiệp cưới của chúng ta thì phải làm sao?”

“Để anh dùng máy tính thiết kế, anh đổi 1 số từ sẽ được thôi.” Anh vuốt mái tóc dài của cô.

“Còn… bàn tiệc phải đặt thêm mấy bàn nữa?”

“Đừng lo, anh có bạn làm ở nhà hàng đó, anh nhờ vả họ 1 chút sẽ ổn thôi.”

“Vậy người nhà của anh và em… không biết sẽ phản ứng như thế nào?”

“Yên tâm đi! Họ sẽ còn vui hơn, còn chúc phúc chúng ta nữa.”

“Vậy à… như vậy thì không còn vấn đề gì hết…”

Anh nâng khuôn mặt hồng hào của cô lên, thương yêu nói: “Em chỉ cần chuẩn bị tốt làm cô dâu của anh, những việc còn lại không cần lo lắng, anh sẽ xếp đặt thỏa đáng.”

“Em chịu gả cho anh là biểu hiện có trách nhiệm nhất rồi, thật đấy!”

Anh nói qủa quyết, còn cô cũng không chắc lắm,sau đó anh đặt vô số những nụ hôn làm đầu óc cô trống rỗng, không suy nghĩ gì được nữa.

Cuối cùng, kết hôn thì cứ kết hôn thôi! Vũ Phong mơ mơ hồ hồ nghĩ, nếu như mọi người nhất định muốn cô kết hôn, Lam Cảnh Chuyên cũng là lựa chọn tốt nhất của cô…

36 thoughts on “Cảnh cáo cô vợ bỏ trốn – ch3.2

  1. Tem, truyen hay qua. Cam on ss nhieu lam😀
    Ko biet sau nay chi y co phat hien ra am muu tu truoc cua anh y ko nhi ???. Ma phat hien ra thi cung ko biet chi ay se phan ung the nao

  2. 555, quả là Lam ca nên đi làm thầy bói cho rùi =)))))
    Sau lần gặp đầu tiên đã đi đặt tiệc cưới @.@ Quả nhiên là thông minh quá ( khôn lỏi mới đúng :)))
    Thank ss ạ😄

    • thì đâu có thảm nhiu đâu, chờ chị suốt 1 thời gian, sau này gặp lại chị, ‘hành’ lại chị thui *hí hí*

  3. OMG sao mà bị lừa ngọt quá vậy=.=
    chị Phong,nếu đây là truyện trinh thám thì đảm bảo anh chồng sắp cưới của chị là kẻ sát nhân giấu mặt thật đấy=))
    thank nàng!

  4. anh Cảnh Chuyên này….thật sự là quá BT >”<
    mà sau này anh ý phải chờ chị Phong có lâu không hử ss? Tội anh ý quá đi TT_______TT

  5. ong Canh Chuyen ny` tham^ hie^m thiet, Phong ty nga^y tho vay^ thi` tham voi ong^ y’ rui` con` gi. ma sao ong^ ay ko “an” lun Phong ty di nhi?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s