Cảnh cáo cô vợ bỏ trốn – ch 7.2

Nhiệt độ thân thể của anh thật cao, giống như muốn đốt cháy tay cô, đã vậy cô còn có thể cảm nhận được hơi thở gấp gáp của anh, nhịp tim của anh đập nhanh t

hế nào, tất cả những điều này là tại cô ư?

“Em có cảm nhận được không? Anh nóng lắm rồi.” Anh cầm tay cô tiếp tục hướng xuống dưới.

Vũ Phong bắt đầu cảm thấy bối rối, toàn thân cô yếu đuối, không thể thoát khỏi sự mê hoặc của anh, chỉ có thể ngoan ngoãn phục tùng mệnh lệnh của anh, nghe theo hướng dẫn của anh, làm cho 2 người đều chìm đắm trong khoái cảm.

“Vũ Phong, sờ anh đi, đừng dừng lại…” Anh vừa hổn hển vừa cắn vào dái tai cô.

“Nhưng anh nóng quá…” Mồ hôi anh rơi xuống thân thể cô, nóng như từng giọt sáp nến.

“Là em làm cho anh như vậy, em phải chịu trách nhiệm.”

“Tay anh… không được như vậy mà! Chắc chắn là anh cố ý…”

“Anh cố ý đó, chẳng lẽ em không thích sao?” Anh vừa trầm giọng hỏi, vừa gia tăng lực ở ngón tay, anh quá hiểu thân thể cô, biết phải làm gì để cô mềm nhũn người đi.

“Không thích… không thích… 1 chút cũng không thích…” Nhưng đôi má ửng hồng, ánh mắt lấp lánh và hơi thở hổn hển của cô đều phản bội lời của cô.

“Anh thích nhìn em như vậy, em đang tan chảy vì anh, đúng không?” Anh nhìn vào cô gái trong lòng mình, cô vừa ngây ngất lại vừa phản kháng, làm anh nhìn mê mẩn đến mất hồn.

“Em không có… anh đáng ghét!” Cô nức nở nghẹn ngào, cô đã không còn sức chống đỡ với ngón tay nghịch ngợm, xấu xa lại đáng ghét của anh nữa rồi.

Nhìn thấy ánh mắt sóng sánh nước, thân thể đang run nhè nhẹ của cô, giống như là đang sợ điều gì đó, nhưng lại nghĩ muốn đạt được nhiều hơn, cuối cùng anh tách đôi chân nõn nà của cô ra, “Anh không thể nhịn được nữa, anh muốn em ngay bây giờ.”

“Em… không muốn!” Cô hoảng sợ la lên, cảm nhận được sự tiến vào của anh trong cơ thể cô.

“Đau không?” Anh chú ý tới sự khít chặt của cô, động tác liền chậm lại.

“Có 1 chút…” Cô dựa vào vai anh thấp giọng nói, cảm thấy bản thân chưa bao giờ lại yếu đuối như vậy, “Đều tại anh… em không muốn, bỏ em ra…”

“Không được! Em phải cố chịu.” Anh kiến quyết không rời ra, ngược lại còn ôm cô chặt hơn. “Đây là em nợ anh, em phải từ từ trả cho anh.”

“Anh… xấu xa!” Nhịn không được cắn vai anh 1 cái, không ngờ phản ứng này của cô lại làm anh càng kích thích hơn.

“Chỉ vì anh quá nhớ em, quá yêu em mà thôi, anh cũng hết cách rồi!” Anh than thở bên tai cô.

Vũ Phong nói không lại anh, chỉ có thể để anh châm lên từng ngọn lửa trên người mình, cho đến khi cả 2 đều nóng như lửa đốt, anh mới tăng nhanh tốc độ ở eo 1 chút, từ từ dẫn cô trèo lên đỉnh núi cao.

Cô không thể kiềm chế được những tiếng rên nũng nịu trong miệng mình, cứ mãi gọi tên anh, “Cảnh Chuyên… Cảnh Chuyên…”

“Vũ Phong, cho anh… hãy cho anh tất cả… anh muốn tất cả của em…”

“Anh đừng dùng lực như vậy… em chịu không nổi…” Đột nhiên hứng chịu nhiều trận kích tình như vậy làm cho cô thấy choáng váng.

Anh dường như không muốn dừng động tác, chiếm hữu trọn vẹn cô, “Anh muốn em nhớ rõ phút giây này, nhớ rõ em ở trong lòng anh cầu xin như thế nào…”

“Uhm… đừng mà… xin anh…”

“Em đang cầu xin anh sao? Em muốn cái gì? Anh sẽ cho em tất cả!”

Cả 2 đang trong mưa bão của kích tình, chỉ có thể dựa vào nhau, quấn chặt nhau, đòi hỏi nhau, cho đến khi gió ngừng thổi mưa ngừng rơi…

Sau khi bình tĩnh lại, Lam Cảnh Chuyên nằm xuống giường, quấy nhiễu Vũ Phong đang dựa vào ngực anh, không để cho lưng cô đối mặt với anh, nhất định bắt cô dựa vào người anh như chú chim nhỏ.

Vũ Phong cũng ngoan ngoãn nghe theo anh, dựa vào ngực anh lắng nghe nhịp tim đập của anh.

Nhưng, lúc đôi mắt sắp sửa khép lại, cô đột nhiên nhớ ra mục đích tự mình đến đây, cô vốn muốn cùng anh thảo luận cho rõ, không ngờ bây giờ lại lên giường cùng anh, lại còn làm nhưng chuyện không nên làm nữa chứ!

Haizzz! Không, không được như vậy.

Cô ân hận tự đánh mình 1 cái, giãy giụa định trèo xuống.

Lúc này, tiếng điện thoại vang lên, “Ring ring!”

Lam Cảnh Chuyên ngồi dậy, 1 tay kéo cô vào lòng, 1 tay nhấc điện thoại, “Để anh bắt máy, em đừng động, em nhất định rất mệt rồi.”

Giọng nói ấm áp của anh làm cô đờ đẫn, không biết phải phản ứng thế nào.

“Alô, tôi là Lam Cảnh Chuyên.”

Sau đó vài giây,Lam Cảnh Chuyên nhướng mày, “Là nhạc phụ đại nhân ạ? Thật là hiếm gặp.”

Cơ thể Vũ Phong lập tức đông cứng, là ba, làm sao ba lại gọi đến đây? Nhất định là mẹ nói mẹ muốn tìm Lam Cảnh Chuyên, bây giờ ba và các anh không biết có đang nổi giận hay không?

“Muốn tìm Vũ Phong?” Lam Cảnh Chuyên cười cười, tiếp tục nói: “3 năm nay, con không biết đã hỏi mọi người bao nhiêu lần rằng Vũ Phong đang ở đâu, mọi người chưa bao giờ tiết lộ nửa chữ, tại sao giờ lại hỏi con Vũ Phong ở đâu? Như vậy chẳng phải quá hoang đường sao?”

Vũ Phong nghe đến nỗi thấy sợ, liền kéo kéo vai Lam Cảnh Chuyên, ra hiệu anh đừng nên chọc giận Lê Vệ Nhiên.

Lam Cảnh Chuyên sờ má cô, trầm ngâm 1 lúc mới trả lời: “Không sai, cô ấy đang ở chỗ con.”

Vũ Phong ngồi dậy, định nghe điện thoại.

“Xin đợi 1 chút.” Anh cầm điện thoại đưa ra xa chút, nhưng không xa đến nỗi không nghe thấy được. “Vũ Phong, sao em lại không quấn chăn vào? Em quên là mình không mặc quần áo à? Nếu như em bị cảm, anh sẽ rất đau lòng đó!”

Lời nói này của Lam Cảnh Chuyên đều lọt vào tai của Lê Vệ Nhiên và Vũ Phong, hù dọa cả 2 cha con.

Anh… anh ta cố ý hãm hại cô mà! Vũ Phong trừng mắt nhìn anh, làm cô khổ không nói nên lời.

Lam Cảnh Chuyên nhoản miệng cười, lại cầm ống nghe lại gần nói: “Nhạc phụ đại nhân, con và Vũ Phong đã hòa giải rồi, mọi người không cần lo lắng nữa, con sẽ không đăng báo cảnh cáo cô vợ bỏ trốn nữa, vì cô vợ bỏ trốn của con đã ngoan ngoãn trở về nhà rồi.”

Vũ Phong cật lực lắc đầu, định giật lấy điện thoại, nhưng Lam Cảnh Chuyên nhanh nhảu nói: “Cứ như vậy đi, con sẽ đưa Vũ Phong về gặp mặt mọi người, thời gian thì hẹn 10 giờ sáng Chủ nhật tuần này, đến lúc đó gặp.”

Lam Cảnh Chuyên gác máy, Vũ Phong mới mở miệng nói: “Anh.. anh nói bậy bạ gì với ba em thế?”

“Anh có nói sai sao? Em không phải cô vợ bỏ trốn của anh sao? Chẳng phải em đã ngoan ngoãn trở về sao? Chẳng lẽ em lại muốn bỏ trốn nữa?” Áp sát cô, ánh mắt sắc nhọn vô cùng.

“Em… em…” Cô bị áp sát không nói được nên lời.

“Nghe lời, đừng cãi anh.” Anh duỗi tay vuốt ve mái tóc dài của cô, “Anh vẫn giống như trước, là 1 người chồng cởi mở, thương yêu em, em thích làm gì thì cứ toàn tâm toàn ý làm, anh thích lúc em chăm chỉ làm 1 việc gì đó, nhưng đừng nghĩ sẽ bỏ trốn lần nữa, anh sẽ không cho em cơ hội đó, hiểu chưa?”

“Anh không hề giống hồi đó 1 chút nào!” Cô thực sự cảm thấy như vậy.

Anh cười giả lả, “Anh không giống, vì anh biết anh yêu em, anh muốn em làm vợ anh, anh muốn em sinh con cho anh, anh muốn em mãi mãi ở bên cạnh anh.”

Con? Vừa nói đến điều này, cô liền trầm mặc.

Anh lại thấp giọng cười, “ Lúc nãy chúng ta không có dùng biện pháp phòng ngừa, nói không chừng… em đã có con của anh rồi.”

“Không thể được!” Cô không nhịn được nói.

“Tại sao không thể?” Anh nhướng mày, nét mặt không vui lắm, “Chẳng lẽ em không muốn sinh con cho anh.”

“Em…” Cô cắn cắn môi, nước mắt chực trào ra. Trời ạ! Anh không biết rằng cô rất muốn sinh con cho anh sao? Anh không hiểu 1 chút gì.

Anh thấy những giọt nước mắt của cô, nét mặt liền      mềm đi rất nhiều, “Đừng nhìn anh 1 cách đau khổ như vậy, anh không muốn nhìn em như thế này.”

Lời nói của anh lại làm cho cô muốn khóc hơn, sau 1 lúc nghẹn ngào không ngừng, nước mắt cô từ từ rơi xuống như thạch anh lấp lánh, nhưng đó lại là kết tinh của đau khổ.

“Đừng khóc… đừng khóc…” Anh nâng mặt cô, hôn lên từng giọt nước mắt của cô.

Vũ Phong lắc đầu, định đẩy đôi tay của anh ra, nhưng đổi lại là 1 cái ôm, mặt cô dán trước ngực anh, cảm nhận được sự ám áp và an toàn vô cùng.

3 năm trước, cô cho rằng bọn họ không hề yêu nhau, nhưng khi 1 mình tới Paris, cô mới phát hiện bản thân đã yêu anh rồi, bây giờ anh cũng biết anh yêu cô, nhưng, cô lại không thể nào yêu anh…

Tại sao? Tại sao lại rắc rối như vậy? Chẳng lẽ tình yêu nhất định phải là 1 bài học khó khăn như vậy sao?

Lam Cảnh Chuyên không hiểu tâm tình của cô, chỉ có thể vỗ về cơ thể run rẩy của cô, nhỏ nhẹ an ủi cô: “Đừng nghĩ nhiều quá, chỉ cần nhớ anh yêu em là được, anh sẽ giải quyết sự việc giữa 2 gia đình chúng ta, muốn anh quỳ gối đi vào nhà em anh cũng bằng lòng, dập đầu lạy người nhà em cũng chẳng sao, em đừng lo lắng quá, hử?”

Không… không… cô lắc đầu, bởi vì điều cô lo lắng không phải là việc này, nhưng sự thâm tình của anh chỉ càng làm khó cô hơn, càng đau khổ hơn mà thôi…

Thấy cô khóc rấm rứt, Lam Cảnh Chuyên thở dài, “Thấy em khóc thành ra như vậy, giống như 1 đứa trẻ vậy… ngoan, có anh thương em, đừng khóc nữa…”

Giọt nước mắt như trân châu, từng giọt đối với anh đều rất đáng quý.

Nghe anh nói như vậy, Vũ Phong càng khóc dữ dội hơn, thậm chí càng tủi thân hơn đấm vào vai anh, “Đều do anh… đều tại anh… em ghét anh nhất! Ai biểu anh lại gặp… mẹ em trên máy bay chứ? Ai biểu anh đi coi mắt… lại dẫn cả gia đình theo? Tất cả… đều do anh!”

Lam Cảnh Chuyên để cô trút giận, không phản kháng chút nào, “Phải… đều là lỗi của anh… anh biết. Cho nên… hãy để anh bù đắp lại cho em! Hãy để em mắng anh cả đời được không?”

Đối với anh mà nói, có thể nghe cô oán trách như vậy, anh thấy gánh nặng này cũng rất ngọt ngào.

Vũ Phong nức nở vài tiếng, cuối cùng ngã nhoài bên cạnh anh, mặc anh nhẹ nhàng an ủi.

Sau khi cô đã bình tĩnh trở lại, đã là chuyện mười mấy phút sau đó, nhưng Lam Cảnh Chuyên lại không hề thấy mệt mỏi, vẫn như cũ dịu dàng khuyên nhủ cô, dỗ dành cô.

“Mệt không? Hay đói rồi? Hay là khát?” Anh trầm giọng hỏi.

Vũ Phong lấy tay dụi dụi mắt, lầm bầm, “Anh đừng lo cho em…”

“Sao anh không thể lo cho em?” Anh lấy khăn giấy cẩn thận lau nước mắt cho cô, “Em như vậy làm người ta rất lo lắng!”

Cô hừ 1 tiếng, xoay người nói, “Em muốn đến công ty.”

Anh nép bên tai cô, “Anh đưa em, giống như hồi trước, sau đó anh đón em về nhà.”

Anh nói như 1 lẽ đương nhiên, nhưng cô lại không dám tưởng tượng, bây giờ còn có thể giống như lúc trước không?

“Em vẫn chưa mặc đồ.” Cô chuyển qua đề tài này, và cũng là thực tế nhất.

Lam Cảnh Chuyên lại thấy đây không phải là vấn đề, anh đứng dậy bước đến bên tủ đồ, “Hồi trước em thường qua đêm ở đây, để lại 1 số bộ đồ, em quên rồi sao?”

“Anh vẫn còn giữ?” Cô kinh ngạc ngẩng đầu.

“Đương nhiên, bởi vì bọn chúng đang đợi em trở về, làm sao anh có thể quăng đi được?” Lam Cảnh Chuyên thay cô chọn 1 bộ váy màu trắng, “Bộ này đi! Giống như lần đầu tiên chúng ta gặp nhau.”

Nụ cười trên mặt anh làm tim cô nhói đau, lần gặp nhau đầu tiên đó như vẫn còn ở trước mắt, bây giờ trong lòng lại có 1 cảm giác khác.

Lam Cảnh Chuyên tự mặc áo sơmi và quần dài đơn giản, sau đó lấy từ trong tủ ra 1 bộ nội y nữ tính và vớ da, cầm luôn cả bộ váy đi đến trước mặt cô.

“Còn nhớ không? Lần đó anh chuốc em uống sâmpanh, em say đến nỗi ngủ khò khò, kết quả ngày hôm sau em vừa chóng mặt vừa đau đầu, là anh đã mặc đồ giùm em.” Từng việc từng việc từ lúc bắt đầu đến lúc cô rời khỏi vẫn tồn tại trong tâm trí anh.

“Em… em quên lâu rồi.” Cô xoay mặt, không dám đối diện với ánh mắt anh.

“Thật sao?” Khuôn mặt anh mang 1 nét cười hoài niệm, “Anh vẫn nhớ rất rõ, lúc đó anh vừa giúp em mặc đồ, vừa cố gắng nhịn sự kích thích muốn cường bạo em, đến nỗi toát mồ hôi hột.”

“Anh?” Vũ Phong khó tin rằng lần đó anh lại có suy nghĩ như vậy.

“Rất bất ngờ đúng không? Thực ra lần đầu tiên thấy em anh đã muốn cùng em lăn lộn trên giường rồi.”

“Anh đừng nói nữa!” Tai cô nóng lên.

Anh vẫn như cũ mỉm cười, cầm bộ nội y ren màu trắng, muốn giúp cô mặc từ dưới lên.

“Em tự mặc.” Vũ Phong vội nói.

“Không được!” Anh kiên quyết lắc đầu, “Anh đã đợi rất lâu rồi, lần này em phải để anh làm.”

“Em không muốn!” Cô lùi về sau 1 chút.

Ánh mắt anh tăm tối, trầm giọng rống lên: “Nếu không để anh làm, vậy thì em đừng nghĩ đến việc mặc đồ, anh sẽ xé rách những bộ đồ này, để em vĩnh viễn không thể bước ra khỏi căn phòng này.”

Vũ Phong hơi run rẩy, “Anh… anh thật đáng sợ…”

“Là em khiến anh nổi giận!” Anh ngang nhiên nói, “Lúc trước anh tưởng rằng mình sẽ không bao giờ cáu gắt như vậy, tất cả là do em huấn luyện đó!”

Cô chỉ biết cắn cắn môi, nói không nên lời.

Anh hít sâu 1 hơi, giống như đang kìm chế bản thân, “Đừng chống cự nữa, ngoan ngoãn để anh mặc đồ cho em.”

Vũ Phong có thể nói gì chứ? Chỉ có thể để mặc anh.

Anh dịu dàng mặc quần lót, áo lót ren cho cô, còn có vớ da trong suốt nữa, sau đó là bộ váy trắng trên người, mỗi động tác của anh vừa thân mật vừa chọc ghẹo cô như vậy, làm Vũ Phong tim đập loạn nhịp, đặc biệt là ánh mắt tập trung trên người cô, giống như muốn an ủi cảm giác của cô vậy.

“Trời ạ…” Cuối cùng anh cũng hoàn thành nhiệm vụ vừa vui vẻ vừa đau khổ này, nhịn không được ôm cô than thở.

Bởi vì cái ôm ấm áp của anh là cả người Vũ Phong đều nóng lên.

“Hứa với anh.” Anh líu ríu với cô, “Cả đời làm vợ anh, không được rời xa anh, lúc bắt đầu là anh lừa em, nhưng anh chịu đủ sự giày vò rồi, bây giờ chúng ta bắt đầu lại từ đầu được không?”

Nhìn vào ánh mắt chan chứ tình yêu của anh, Vũ Phong giống như 1 cô gái mới biết yêu, khuôn mặt bất giác ửng hồng.

“Nếu em không nói, anh coi như em đã đồng ý rồi.” Anh cúi đầu nhẹ nhàng hôn cô, nụ hôn này nói lên sự triền miên không dứt.

Vũ Phong như muốn khóc, anh sờ vào gò má cô nói, “Chúng ta đừng cãi nhau nữa.”

“Ừ!” Cô còn có thể nói gì được nữa?

Vũ Phong giống như phát sốt, thân thể bỗng yếu ớt, chỉ có thể dựa vào trước ngực anh, 1 lát sau anh đỡ vai cô, cả 2 cùng ra khỏi phòng, đi thang máy xuống dưới.

“Người khác… người khác có thể nhìn thấy đó.” Cô khó xử.

“Có quan hệ gì? Chúng ta là vợ chồng mà.” Anh kéo cô gần hơn, không để cô chạy thoát.

Quả nhiên, vừa bước ra khỏi thang máy tất cả mọi người đều trợn mắt nhìn bọn họ.

3 năm nay, giám đốc chưa bao giờ công khai với bất kỳ cô gái nào, đây là lần đầu tiên đó nha!

Với lại cũng nhờ sự tuyên truyền của cô gái tiếp tân mà tất cả mọi người trong công ty, từ trên xuống dưới ai lại không biết, tất cả đều nghe phong phanh việc “Cô vợ bỏ trốn” của giám đốc, không ngờ thông báo cảnh cáo lại nghiêm trọng như vậy, bây giờ lại bắt gặp 1 cảnh tượng vô cùng lãng mạn.

Vũ Phong cảm nhận được sự hiếu kỳ, ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, làm cô càng xấu hổ không còn mặt mũi nào dám nhìn người khác.

La m Cảnh Chuyên thì lại rất tự nhiên, giống như đây là 1 việc rất bình thường, ánh mắt tự nhiên của anh bảo người bảo vệ lái xe đến. Bảo vệ lặng người 1 chút, sau đó nhanh chóng gật đấu, lập tức lái xe đến.

Mấy phút đứng chờ ở cửa là lúc khó khăn nhất của Vũ Phong.

Ánh mắt mọi người tuy không trắng trợn lắm, cũng không đến mức  xầm xì với nhau, nhưng thái độ quan sát tỉ mỉ đó, biểu tình không thể tưởng tượng nổi làm khắp người Vũ Phong thấy không dễ chịu tí nào.

Vậy mà đáng chết nhất lại là thái độ của Lam Cảnh Chuyên.

Anh giống như đang đối xử với 1 đứa trẻ, ôm cô cạnh mình, không những cúi đầu chăm chú nhìn cô, vén tóc ra sau tai cho cô, mà còn nghịch bông tai trân châu của cô, thậm chí còn vô ý vô tứ khều khều mấy cái nút áo trước ngực cô nữa.

Không sai, hình dáng anh nhìn cô giống như muốn ăn sạch cô vậy.

Tất cả mọi người có mặt ở đó đều cảm nhận được ý đồ của giám đốc bọn họ, có mấy người nhịn không nổi cười phá lên.

“Làm ơn! Đừng như vậy.” Vũ Phong sắp bị anh bức đến điên rồi.

“Ai kêu em lại dễ thương như vậy, làm anh không kiềm chế nổi.” Anh ghé sát tai cô thì thầm làm cô run cả người.

Cũng may xe vừa đến , nếu không chắc Vũ Phong thét lên quá!

Bảo vệ xuống xe, cung kính cúi chào 2 người.

Lam Cảnh Chuyên cực kỳ ga lăng mở cửa xe giúp cô, sau đó bản thân đi đến ghế dành cho tài xế.

Ngay lúc Vũ Phong nghĩ đã thoát khỏi ác mộng rồi, anh liền xoay người qua, tự tay thắt dây an toàn cho cô, sẵn đó hôn lên má cô 1 cái.

Nhờ cửa sổ trong suốt mà mọi người trong công ty đều thấy rõ mồn một, bọn họ không kiềm chế nổi mà cùng “Wa….” 1 tiếng.

“Anh!” Vũ Phong sờ má mình, nóng quá!

Lam Cảnh Chuyên nhàn nhã cười, “Giúp em thắt dây an toàn thì cũng nên có phần thưởng chứ!”

“Đừng nói nữa, năn nỉ anh mau lái xe đi.”

Cuối cùng anh cũng nghe lời cô, đạp chân ga phóng đi rất nhanh đã biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.

Sau đó chỉ còn truyền lại những lời bàn tán, phỏng đoán ồn ào náo nhiệt…

 

37 thoughts on “Cảnh cáo cô vợ bỏ trốn – ch 7.2

  1. galang we’ à ứ chịu đâu sao hok ai galang zới mik như zỵ hu hu thương tâm we’

  2. So nice. HA HA HA. bƠ chưa có đọc tới cháp này. Trên điện thoại mới để cháp 3. Nhưng tranh thủ lúc đang học tin ở trung tâm bon chen lên đây còm ment. Úi chài. Càng đọc càng thích hai anh chỵ nam nữ chính. À há há há.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s