Cảnh cáo cô vợ bỏ trốn – ch 8

Công ty Hương Tạ, bãi đậu xe dưới lòng đất.

“Anh đưa em lên.” Sau khi Lam Cảnh Chuyên đậu xe xong liền xoay người qua nói với cô.

“Không cần, em tự lên được rồi.” Cô vội vàng nói.

“Em cho rằng anh không biết em đang suy nghĩ gì sao?” Ánh mắt anh thâm sâu.

Vũ Phong nắm chặt túi xách, ra lệnh cho bản thân phải giữ bình tĩnh nói. “Em sẽ không lạc đường nữa. Tại sao lại cứ muốn anh đưa em lên chứ?”

“Vậy sao? Vậy tại sao anh lại có 1 dự cảm là em sẽ bỏ đi lần nữa?” Anh tiến sát đến cô.

“Em…” Thực sự cô không giỏi nói dối, nói được 1 lúc liền tịt ngòi.

Anh cười cười lắc đầu, tháo dây an toàn cho cô, tự xuống xe trước rồi lại đi qua phía bên kia mở cửa xe cho cô, “Xuống xe đi!”

Cô xuống xe nhưng lòng lại thấp thỏm không yên, anh lập tức đóng cửa xe, 2 tay nắm chặt bả vai cô, làm cho cô bị kẹt giữa xe và anh, không hề có không gian để trốn thoát.

“Vũ Phong.” Anh nhẹ nhàng nói.

Sao nữa? Anh ta lại sao nữa đây? Vũ Phong chớp chớp mắt, không biết anh định nói gì.

Anh tiến sát đến má cô, cảm nhận sự mềm mại của da thịt cô, dùng giọng nói dịu dàng nhất nói ra những lời khắc nghiệt nhất, “Đừng nghĩ đến việc bỏ trốn nữa, anh biết những chỗ em có thể bỏ trốn là những chỗ nào, em là người của công ty Hương Tạ, em chạy không được bao xa, anh chỉ cần hỏi tổng tài của công ty em 1 tiếng là đủ. Hoặc là em muốn trốn về nhà, nhưng em sẽ không muốn thấy anh dẫn mọi người trong gia tộc anh đến nhà em tìm người, đúng không? Nếu như em chạy đến nhà bạn thì chỉ đem phiền phức đến cho họ thôi, bởi vì anh sẽ đốt nhà bạn em, em có muốn như vậy không?”

“Không muốn… không muốn như vậy…” Cô chắc chắn tin anh sẽ dám làm những việc như vậy.

Anh hài lòng gật đầu, “Cho nên em phải ngoan ngoãn, làm những việc em muốn làm ở công ty, tan ca anh đến đón em, chúng ta cùng về nhà, nghe rõ chưa?”

Môi Vũ Phong hé ra nhưng lại không nói được câu nào.

Không thấy cô trả lời, anh tiếp tục uy hiếp: “Đừng ép anh trói em ở bên cạnh người anh, anh không muốn trói buộc em như vậy, chẳng lẽ em lại thích bị nhốt trong công ty anh hơn sao?”

“Em… em hiểu rồi.” Cô không thể không nói như vậy.

“Rất tốt.” Anh than nhẹ, dịu dàng hôn lên trán cô 1 cái, “Em thật là 1 cô nhóc luôn làm người ta phải lo lắng.”

“Vậy anh đừng quan tâm đến em !” Cô phản bác.

“Nếu như anh có cách thì ổn rồi.” Anh lắc đầu tự chế giễu, “Chỉ cần đôi mắt em vừa nhìn thấy anh, đôi môi em vừa hé mở là anh liền muốn trói em trên giường rồi.”

“Anh… anh!” Mặt Vũ Phong quả thật đã đỏ đến nỗi không thể đỏ hơn được nữa.

“Ngốc nghếch, đàn ông là loài động vật như vậy, em vẫn còn chưa hiểu sao?” Anh cười.

“Em không nói với anh nữa!”

Cứ như vậy, Lam Cảnh Chuyên nắm tay Vũ Phong cùng đi vào thang máy, đến công ty ở lầu 7.

Thái Văn Quân vừa nhìn thấy 2 người liền mở to mắt, do dự hỏi: “Vũ Phong, sao bây giờ em mới đến? Có chuyện gì không? Chị gọi cho em mấy lần vẫn không có ai bắt máy.”

Bời vì anh ta đang đứng kế bên, Vũ Phong không thể nói sự thật, nhưng Lam Cảnh Chuyên lại thay cô trả lời, “Xin lỗi, 2 vợ chồng chúng tôi lâu lắm mới gặp lại nhau, có rất nhiều chuyện muốn nói, vì vậy cô ấy mới đến trễ thế này.”

“Ờ! Vậy à?” Thái Văn Quân có chút lúng túng, tình huống tối qua và hôm nay khác nhau quá.

Lúc này Anthony cũng đi xuất hiện, “Vũ Phong, anh đợi em cả buổi sáng rồi.”

“Xin lỗi.” Vũ Phong cảm thấy thật áy náy.

Lam Cảnh Chuyên nhìn thẳng vào mắt Anthony, giống như đang nghênh chiến tình địch vậy, “Vợ yêu của tôi thường nhận được sự giúp đỡ của mọi người, cám ơn.”

Lam Cảnh Chuyên đặc biệt ôm cứng lấy Vũ Phong, đã vậy còn nhấn mạnh 2 chữ “vợ yêu” nhằm nhấn mạnh quan hệ của anh và Vũ Phong.

Anthony cảm thấy không mấy vui vẻ, chỉ có thể lạnh lùng “hừm” 1 tiếng.

Thái Văn Quân nhanh chóng hòa giải, “Đâu có, chúng tôi là đồng nghiệp tốt của nhau mà!”

Sau đó Lam Cảnh Chuyên quay qua Vũ Phong nói: “Vậy lúc tan ca anh đến đón em, đừng để anh tìm không thấy người nha!”

Ngữ khí anh nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại đầy sự cảnh cáo, làm Vũ Phong chỉ có thể gật đầu.

“Tạm biệt.” Anh ôm cô vào lòng, hôn lên đôi môi hồng của cô trước mặt mọi người rồi mới rời đi.

Đợi đến lúc anh bước vào thang máy, Vũ Phong mới hồi phục lại nhịp thở bình thường.

“Vũ Phong, cuối cùng việc này là sao? Chị đã coi báo hôm nay rồi!” Thái Văn Quân lập tức hỏi.

Vũ Phong không biết làm gì bèn thở dài, “Xin lỗi, Anthony, tôi nói chuyện với Văn Quân 1 chút, xong rồi sẽ đến phòng làm việc của anh được không?”

Anthony nở 1 nụ cười phóng khoáng, “Tôi đợi em.”

Anthony vừa xoay người rời khỏi, Thái Văn Quân kéo Vũ Phong vào phòng làm việc của giám đốc liền nói nguyên 1 tràng, “Trời ạ! Tối qua chị mới phát hiện em vẫn chưa ly hôn, sáng hôm nay lại đọc thấy cảnh cáo cô vợ bỏ trốn trên báo, bây giờ em lại cùng anh ta anh anh em em như vậy, chị sắp ngất rồi đây này!”

Vũ Phong ngồi trên sôpha, “Chuyện này rất dài, em vẫn chưa nói xong.”

“Nếu em muốn tìm người thương lượng hay giải quyết thì hãy nói chị nghe.”

Vũ Phong nhìn Thái Văn Quân, 3 năm nay chị ấy là người bạn tốt nhất của cô, hay cô nên nói hết mọi việc với chị ấy, để Thái Văn Quân hiểu được nỗi khổ tâm của cô.

“Được! Chị nghe em nói này…”

6 giờ chiều, Vũ Phong không ở phòng làm việc.

Trời dần tối, cô ở trên sân thượng hít thở gió đêm, gọi điện thoại, “Mẹ, con Vũ Phong đây.”

“Vũ Phong à! Con đang ở đâu?” Giọng nói của Khang Danh Lị vừa lo lắng vừa khẩn trương.

“Con ở công ty, ba và các anh đều khỏe chứ?”

“Ba con chịu sự đã kích quá lớn, ba nói không ngờ con lại hòa giải với Cảnh Chuyên nhanh đến vậy.”

“Thực ra, con vẫn chưa…”

“Không sao, mọi người đều mong con hạnh phúc, hôm nay mọi người họp hội nghị gia đình, quyết định để con tự giải quyết vấn đề của mình, mọi người sẽ không hỏi nữa.” Ngữ khí Khang Danh Lị ôn hòa.

“Mẹ…”

“Không cần biết con quyết định như thế nào, mọi người đều ủng hộ con, nhưng mẹ muốn khuyên con 1 câu, hãy cho Cảnh Chuyên 1 cơ hội đi! Thực ra đối với nó mà nói, nếu nó thực sự yêu con sâu đậm, nó sẽ bỏ qua thôi.”

“Con… con không mong anh ta thông cảm con, thương hại con…”

“Con không tin nó à? Mẹ cũng không phải bênh nó, nhưng mẹ cảm thấy cậu nhóc Cảnh Chuyên này rất tốt, con hãy tự mình suy nghĩ đi! Trốn tránh không phải là cách hay.”

“Vâng! Sao ai cũng nói như vậy hết vậy?” Ngay cả Thái Văn Quân cũng khuyên nhủ cô như vậy, làm cô gần như bị dao động.

“Hứa với mẹ, hãy vui vẻ 1 chút, được không nào?”

“Vâng! Con biết.”

“Có chuyện gì nhớ tìm mẹ, tất cả mọi người đều mong con hạnh phúc.”

Sau khi gác máy, Vũ Phong dựa vào lan can, cúi đầu nhìn dòng xe đang di chuyển bên dưới, rất nhiều rất nhiều xe, người thì rất nhỏ rất nhỏ, thế giới này vẫn bận rộn như vậy, không ai biết được chuyện của cô.

“Haizzz…” Cô thở dài, có thể nói việc này đã biến thành thói quen.

Ngay lúc đó, 1 âm thanh xúc động vang lên phía sau cô, “Vũ Phong, đừng động.”

Vũ Phong vẫn chưa kịp xoay người đã bị 1 đôi tay rắn chắc ôm chặt lấy, cả 2 người cùng té nhào xuống đất, Vũ Phong ngẩng đầu nhìn, thì ra chính là chồng của cô… Lam Cảnh Chuyên.

“Em đang làm gì vậy? Không cho phép em làm điều dại dột!” Anh lắc mạnh vai cô làm cô đau nhói lên.

“Dại dột?” Cô vẫn còn ngơ ngác, không hiểu anh đang nói gì.

“Xém nữa em đã rơi xuống rồi, em muốn dọa chết anh phải không?”

“Em đâu có đâu!” Cô chỉ muốn ngắm nhìn phong cảnh thôi mà.

“Còn nói đâu có!” Anh đem khuôn mặt cô sát vào ngực mình, mắng mỏ cô:     “Tim anh muốn rớt khỏi lồng ngực! Anh đến công ty không thấy em đâu, hỏi nhiều người mới biết có thể em ở trên đây, vừa mở cửa thì thấy em dựa vào lan can như muốn nhảy xuống, em không trêu đùa anh tức điên lên thì không được sao? Anh thật cười không nổi rồi!”

Vũ Phong lắng nghe nhịp tim đập của anh, thật sự rất nhanh, đã vậy áo sơmi của anh ướt đẫm, hình như chảy rất nhiều mồ hôi làm cô cũng hoảng hốt, không nhịn được nói: “Xin lỗi, em chỉ đứng lặng người ngắm nhìn phía dưới mà thôi…”

“Lặng người cũng không được đến những nơi như vậy! Nếu như em không cẩn thận, nói không chừng 1 trận gió mạnh cũng thổi bay em xuống dưới rồi, em thật ngốc!” Anh vừa nói vừa kiểm tra khắp người cô, giống như muốn khẳng định cô vẫn an toàn không bị gì.

Anh lo lắng đến phát điên, Vũ Phong thì vẫn ngây ngốc nói: “Nhưng… anh quăng điện thoại em xuống dưới rồi, bây giờ chắc cũng vỡ vụn ra rồi…”

Anh liền ngắt lời cô: “Cái đó anh mua 100 cái cho em cũng được, chỉ cần em không rơi xuống, chỉ cần em đừng bỏ rơi anh nữa là được!”

Cũng không biết tại sao, cô đột nhiên cười, “Hình như anh rất căng thẳng.”

Anh giận dữ trừng mắt, “Căng thẳng? 2 từ này căn bản không thể nói đủ cảm giác của anh lúc này, em tưởng đây là trò đùa sao?”

“Em…”

Cô chưa kịp nói gì liền bị anh bịt mồm lại, nụ hôn nóng như lửa, gió rất lạnh, nhưng nụ hôn này rất nóng, vừa lạnh vừa nóng là cô không thể suy nghĩ được gì nữa.

Lúc anh rời cô, hít 1 hơi thật sâu mới nói: “Sau này không cho phép em làm như vậy nữa!”

“Em đâu có…” Cơ thể cô mềm nhữn.

“Em còn cãi!” Anh tức lên, cúi đầu trừng phạt bằng cách phong tỏa môi cô.

Cuối cùng vì cô bị hôn đến đầu óc mê muội, mệt mỏi dưa vào ngực anh, anh đỡ cô ôm xuống dưới lầu.

“Không cho phép em lên sân thượng nữa! Nghe rõ chưa?”

“Uhm…” Cô hiểu cãi lại sẽ có kết quả thế nào, chỉ có thể mơ hồ trả lời anh.

Anh lắc đầu, “Em thật khiến người khác lo lắng!”

Vũ Phong thậm chí không biết mình đã lên xe như thế nào, Lam Cảnh Chuyên thắt dây an toàn cho cô, chỉ nói 1 câu, “Ngồi yên, chúng ta phải về nhà.”

Nhà? Vũ Phong lặng người, đối với từ này có chút xa lạ, hơi khó tưởng tượng, có chút mong chờ lại sợ hãi…

Chiếc xe màu bạc phóng như bay trên đường, trong tiếng nhạc của bài hát bộ phim “Bích Hải Lam Thiên” (The Big Blue), Lam Cảnh Chuyên đưa Vũ Phong về nhà.

“Đến nhà rồi.” Anh vuốt đầu nói.

Vũ Phong nhìn anh, nhìn ngôi nhà quen thuộc đó, trong lòng cảm thấy rối rắm.

Lam Cảnh Chuyên xuống xe giúp cô mở cửa, duỗi tay ẵm ngang cô lên, nói bên tai cô: “Còn nhớ ngày chúng ta kết hôn không?”

Gò má Vũ Phong ửng đỏ, không dám đón ánh nhìn của anh, chỉ có thể vùi mặt vào hõm vai anh.

2 người cứ như vậy đi vào nhà mình, Vũ Phong kinh ngạc nhìn mọi thứ, nội thất trong phòng giống y như hồi 3 năm trước lúc cô bỏ đi, đồ đạc của cô vẫn được đặt ở đó, giống như chúng đang đợi nữ chủ nhân của mình về vậy.

“Anh…” Vũ Phong nghẹn ngào.

“Anh biết có 1 ngày em sẽ trở về nhà.” Anh chỉ nói câu này nhưng ngụ ý rất sâu sắc.

Anh thật ngốc, nhưng ngốc đến mức dễ thương như vậy, Vũ Phong thật sắp khóc đến nơi rồi.

Anh cẩn thận đặt cô lên sôpha, bản thân nửa quỳ trước mặt cô, nắm tay cô hỏi: “Đói chưa? Anh làm cơm cho em.”

“Cái gì?” Cô không nghe lầm chú? Anh muốn nấu cơm.

Khóe miệng anh nhếch lên, “3 năm nay anh đã thay đổi rất nhiều, anh dọn dẹp căn nhà này chờ em trở về, tưởng tượng rằng lúc em trở về bên cạnh anh, anh sẽ làm cho em những gì, vì vậy anh học cách nấu cơm, trồng hoa, lau dọn nhà cửa, còn giặt đồ của em theo định kỳ nữa, bởi vì anh không muốn lúc em trở về nhìn thấy chúng cũ đi.”

Vũ Phong nói không nên lời, ngực cô như có gì đó nghẹn lại.

“Nhưng lúc anh phơi quần áo lót của em ở ban công, nói thật cũng có chút hơi ngại.” Anh tiếp tục nói.

“Đáng ghét!” Mặt cô lập tức đỏ lên, nhưng trong đầu lại hiện ra hình ảnh người đàn ông to lớn này dưới ánh mặt trời rực rỡ, ở trên ban công cầm lấy mấy bộ đồ lót của cô, từng cái từng cái treo lên móc quần áo.

Anh cũng bật cười, “Ngồi chờ 1 cút, anh sẽ làm xong nhanh thôi.”

Anh đứng dậy đi về phía nhà bếp, lấy vật liệu từ trong tủ lạnh, động tác thành thạo chế biến món ăn.

Vũ Phong lẳng lặng ngắm nhìn lưng anh, không ngờ anh thật sự biết làm bếp, so với lúc trước cái gì cũng không biết sao? Không muốn lãng phí thời gian mà? Nhưng anh lại vì cô làm những việc như vậy, 3 năm không gặp, anh đã thay đổi rất nhiều, thay đổi đến nõi làm cho cô động lòng nhưng cũng làm tim cô nhói đau.

Anh nhất định sẽ là 1 người chồng tốt, người bố tốt, nhưng… cô có thể cho anh những gì anh cần không?

Lam Cảnh Chuyên dùng tốc độ nhanh nhất của mình làm ra 1 bàn thức ăn, gọi cô đến ăn cơm vừa ghẹo cô: “Đừng lo, anh không có bỏ rượu, anh sẽ không xài chiêu cũ nữa đâu.”

Vũ Phong mỉm cười nhưng lại có 1 chút chua xót.

Âm nhạc từ loa nổi lên, 2 người ngồi trước bàn ăn, lần đầu tiên ăn cơm ngon như vậy, lần này không có người nhà 2 bên bao quanh, cũng không có công việc đang chờ họ, chỉ có 2 người, chỉ có anh và cô.

“Ăn nhiều 1 chút, em ốm đi đó.” Anh gắp đồ ăn cho cô.

“Em… làm gì có?”

“Sao lại không?” Anh cười gian xảo, “Lúc anh ôm em đã phát hiện ra, cơ thể của em anh là người hiểu rõ nhất.”

Vũ Phong không biết nói thế nào, chỉ có thể ngượng ngùng liếc anh 1 cái.

Dưới sự khuyên nhủ của Lam Cảnh Chuyên, Vũ Phong bị ép ăn thêm nửa chén cơm.

Sau khi ăn xong, Vũ Phong do dự hỏi: “Anh có định lên phòng làm việc không?”

“Làm việc?” Hình như anh cảm thấy 2 từ này thật hoang đường, “Đương nhiên là không! Anh muốn cùng em trải qua đêm nay, anh lười chẳng thèm để ý đến công việc nữa!”

“Nhưng… trước đây anh…”

“Anh ngày trước quá ngu ngốc, nếu như anh không có em, có thêm nhiều thành tựu cũng chẳng có ý nghĩa gì.” Trải qua nỗi đau 3 năm không có cô đủ để làm anh biết vật quan trọng nhất trong cuộc đời là gì.

Sự thành thật của anh làm cô cảm động, nhưng lại không thể biểu đạt ra ngoài, chỉ có thể xoay người nói, “Đồ ngốc.”

Anh từ đằng sau kéo vai cô lại, hít lấy hương thơm trên tóc cô, cảm nhận thời khắc đã mong chờ từ lâu này, “Người ngốc cũng có phúc của người ngốc, phải không?”

Vũ Phong không biết nói gì, chỉ có thể im lặng.

Đêm ngày càng sâu, Vũ Phong lấy từ trong tủ ra bộ đồ ngủ, quả thực mỗi bộ đều rất sạch sẽ, trên đó còn có hương thơm thoang thoảng.

Cô chớp chớp mắt không muốn nước mắt rơi xuống, cô tự nói với mình, đừng khóc, đừng khóc, không được sụp đổ trong lúc này.

Cuối cùng cô cầm đồ thay bước vào phòng tắm, phát hiện trong phòng vẫn còn dụng cụ tắm gội hồi đó cô dùng, Lam Cảnh Chuyên cũng đã thay dầu gội và sữa tắm mới, nhưng vẫn là nhãn hiệu mà cô thích.

Haizz! Anh ta điên rồi sao? Ai lại giống anh ta làm như vậy cơ chứ?

Cô vừa mở nước nóng vừa lặng người đi, không hiểu bản thân nên quyết định như thế nào.

Cuối cùng cô cởi đồ ra, để cơ thể mệt mỏi của mình chìm ngập trong dòng nước nóng.

Cô vừa nhắm mắt, Lam Cảnh Chuyên liền mở cửa phòng tắm ra, làm cô hốt hoảng che thân mình lại, “Anh đừng qua đây, ra ngoài.”

Anh mê mẩn ngắm nhìn thân thể trắng mịn của cô, “Lúc đầu anh chỉ định hỏi em có cần gì không, nhưng chân anh lại tự động bước vào.”

“Anh… anh đang nói nhảm gì vậ?” Vũ Phong đỏ cả mặt.

“Chẳng còn cách nào. Anh vừa nghĩ đến cơ thể trần trụi của em, vừa nghĩ đến em được những dòng nước ấm này bao quanh, anh liền quên mất bản thân định làm gì.” Trong làn hơi nước mờ mờ, ánh mắt anh càng mê hoặc, thâm trầm hơn.

“Đừng… đừng qua đây.” Cô lùi đến cạnh của bồn tắm, muốn thoát cũng không thoát được.

Anh chẳng tốn bao lâu để biến thân mình trần trụi, bước vào bồn tắm rộng rãi, duỗi tay kéo cô đến trước ngực, để cô ngồi trên đùi mình.

“Đừng vậy mà!” Vũ Phong run lẩy bẩy, bởi vì thân thể anh còn nóng hơn nước nóng nữa.

Anh từ đằng sau ôm cứng lấy cô, than nhẹ bên tai cô, “Anh đã mong chờ điều này từ rất lâu rồi.”

Giọng nói của anh sao có thể làm tan nát tim người ta như vậy? Vũ Phong khó mà phản kháng được, đành nhắm mắt lại, kiên quyết phản đối nói: “Em… em muốn ra ngoài.”

“Không được!” Thạn thể cao lớn của anh bao gọn lấy cô, giống như tường đồng vách sắt, biến thành cái cũi của cô.

“Xin anh…” Cô cảm thấy bản thân sắp hôn mê rồi.

“Em nợ anh quá nhiều, em trốn không thoát đâu.” Ngữ khí anh lạnh lùng, mang đầy tính đe dọa.

Anh ôm cứng cô, đổ ra 1 ít sữa tắm hoa hồng, bắt đầu tắm cho cô, cánh tay dài trượt lên da thịt cô, làm cho cô không có cảm giác cũng khó, nhưng cô nỗ lực giãy giụa nhưng đổi lại chỉ là sự tiếp xúc càng thêm thân mật của anh mà thôi.

Hơi thở cô bắt đầu hổn hển, “Không muốn…”

Anh cũng thở gấp lên, “Tay anh không chịu dừng… anh muốn em tan chảy trong lòng anh, anh muốn nghe em rên rỉ tên anh, anh muốn… anh cái gì cũng không đủ…”

Dưới sự yêu thương càng ngày càng kịch liệt của anh, cô nhịn không được cầu xin: “Em chịu không nổi… tha cho em… xin anh…”

“Đây là hình phạt mà em phải nhận… nếu như em dám rời xa anh lần nữa, anh tuyệt đối sẽ báo thù gấp mấy lần trên cơ thể em.” Sự dịu dàng và cường bạo của anh lần lượt lộ ra, những lời từ miệng nói thật lạnh lùng, đôi tay lại làm những động tác khiêu khích cô.

Vũ Phong cũng không chịu nổi nữa, thò tay kéo đôi tay “tà ác” của anh ra, nếu không nhất định cô sẽ phát điên mất!

Nhưng anh quyết tâm nhất định ép cô điên lên mới vừa lòng, 1 tay khóa chặt đôi tay cô ở phía sau, tay kia lại tiếp tục giày vò cô, còn đạt vô số những nụ hôn khiêu khích lên tai cô, cổ cô.

“Anh thật đáng ghét… em hận anh… hận anh…”

Cô phát ra tiếng gần như khóc, toàn thân nóng như lửa, khuông mặt vừa mê muội vừa chịu không nổi, làm Lam Cảnh Chuyên nhìn đến nỗi hưng phấn cả lên.

“Đêm dài như vậy, anh nghĩ em chịu được bao nhiêu đau khổ? Anh muốn em biết rằng tin tưởng 1 người khó khăn như thế nào…”

Ngón tay anh càng gia tăng tốc độ, Vũ Phong quay đầu lại cắn lên vai anh, muốn đè nén đi tiếng rên rỉ của mình.

“Chịu không nổi rồi đúng không? Nói anh nghe em muốn gì?” Anh xoay người cô lại, để cô ngồi đối diện với anh.

Anh thực giống ác quỷ, nhất định áo thù cô như vậy mới hài lòng, nhưng cỏ đã hoàn toàn không còn nhận ra mình nữa…

Cô đánh lên vai anh 1 cái, “Em không muốn, không muốn gì hết!”

“Không cho nói bậy!” Anh tách đôi chân mềm mại của cô ra, để cô dựa vào vật cương cứng của anh, “Nói anh nghe, em muốn anh!”

“Em không muốn…”

Lời nói của cô bị ngắt giữa chừng, bởi vì anh đã hôn lên môi cô, đồng thời tiến vào trong cơ thể cô, đoạt lấy hơi thở và lý trí của cô.

Tốc độ của anh càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mạnh, đôi tay cô vô lực rũ lên vai anh, trong lúc lênh đênh trên làn sóng kích tình này, trong đầu cũng không còn ý nghĩ muốn phản kháng nữa.

Đúng vậy, cô muốn anh, cô luôn luôn muốn anh.

“Em muốn anh… đúng không?” Anh hổn hển hỏi.

Cô không thể phủ nhận, cũng không dám thừa nhận, “Em không biết…”

“Anh sẽ làm cho em biết!”

Anh dùng lực đâm thẳng lên làm cô không nhịn được kêu 1 tiếng, đôi tay nắm chặt vai anh, cơ hồ như muốn lột da anh vậy.

“Anh đừng như vậy… đầu em choáng quá…” Cô chau mày, không chấp nhận nổi sự kích tình quá mạnh mẽ này.

“3 năm nay… có ai đã ôm em như vậy chưa?”

“Không phải việc của anh…” Cô vẫn ương bướng nói.

“Mau trả lời anh!” Anh tiếp tục sự giày vò đó.

Nước nóng như muốn sôi sùng sục lên, 2 người như quên mất bản thân mình, chỉ cảm nhận được đối phương, mỗi lần cùng quấn quít nhau, Vũ Phong đều phát ra những tiếng rên rỉ nho nhỏ bên tai anh, mỗi lần nũng nịu kêu như vậy đều làm anh hưng phấn lên, càng liên tục kề sát vào cô.

Vũ Phong cuối cùng cũng đầu hàng, nấc nghẹn mà nói: “Đúng vậy… chỉ có mình anh thôi… không có ai khác…như vậy anh hài lòng chưa?”

“A, Vũ Phong, Vũ Phong của anh!” Anh ôm chặt cô, than nhẹ nói: “Em là của anh, anh tuyệt đối không để người khác chạm vào em, bởi vì sẽ không có ai yêu em giống như anh.”

Cả 2 người cùng lên đến cao trào, cùng kêu tên của nhau, cũng không thể che dấu được tất cả sự tương tư và đòi hỏi về nhau…

Đêm càng sâu, Lam Cảnh Chuyên ôm Vũ Phong đặt lên giường, dịu dàng lau những giọt mồ hôi cho cô, dù cô xấu hổ muốn che chắn mình lại nhưng không chống đỡ nổi sự ngang ngược và kiên trì của anh.

Cuối cùng anh tắt đèn, trong bóng đêm leo lên giường, ôm lấy cơ thể lõa lồ của cô.

Vũ Phong cứng đờ trong giây lát, “Anh cứ phải ôm em như vầy à?”

“Nếu không như vậy anh sợ em sẽ bỏ đi mất.”

“Em sẽ lạnh, em muốn mặc đồ.”Cô kháng nghị.

“Có anh bên cạnh làm sao em có thể lạnh được?” Anh trả lời đầy tự tin.

Đáng ghét, anh ta nói thật chính xác! Vũ Phong bực bội quay người qua, không muốn đối mặt với anh.

Đôi tay anh từ đằng sau quấn lấy cô, giống như bếp lò đang cháy vậy, làm cô ấm áp hẳn lên, thậm chí còn thấy hơi nóng nữa.

“Nói anh nghe, lúc em ở Paris đã làm những gì?”

“Em không có hứng nói chuyện với anh.”

“Vậy à?” Tay anh lập tức thăm hỏi vùng mẫn cảm của cô, “Hay là em lại muốn thêm 1 lần nữa?”

“Anh!” Má cô ửng hồng, vội vàng kéo tay anh ra, “Đừng loạn nữa, em chịu đủ rồi!”

Trời ơi! Anh ta đã 30 tuổi rồi, sao lại giống như những cậu bé mới lớn vậy? Thật làm cho người ta không chịu được! Nếu như thêm 1 lần nữa, tứ chi của cô chắc sẽ rã rời mất!

“Vậy ngoan ngoãn nói chuyện với anh đi!” Anh đắc ý nói.

“Anh phiền phức!” Cô không bắt bẻ được anh, đành kể đơn giản: “Em bắt đầu làm từ chức trợ lý thiết kế, nửa năm sau liền trở thành nhà thiết kế tự do, em ở chung cư mà công ty đã sắp xếp cho em, mỗi tuần 2 lần học tiếng Pháp, nửa năm sau liền dừng, vì vậy em cũng học được không ít. Gần đây bởi vì tác phẩm thiết kế của em nhận được sự hoan nghênh, tổng tài liền mời em trở về Đài Loan đảm nhiệm chức nhà thiết kế chính, vậy đó.”

“Em nhất định đã học được rất nhiều, cũng trưởng thành, độc lập hơn rất nhiều.”

Anh… anh ta sao đột nhiên lại nghiêm chỉnh như vậy? Vũ Phong thật không hiểu nổi anh.

“Vậy em… có nhớ anh không?”

“Tất nhiên là không nhớ!”

Bàn tay to của anh liền phủ lên vùng ngực của cô, dùng ngón tay trêu chọc nhiệt tình, “Thật à?”

“Anh không phân rõ phải trái, nghe thấy những đáp án anh không thích liền như vậy!” Cô cố gắng kéo ngón tay anh ra, vậy mà lại tốn công vô ích.

“Không sai, tai anh không nghe thấy những lời cự tuyệt, anh chỉ nghe thấy những lời anh muốn nghe mà thôi!” Anh cười nhẹ bên tai cô.

Vũ Phong hoàn toàn bị anh đánh gục, anh thay đổi quá nhiều, cái tính cách bá đạo này không biết học từ ai?

“Nói mau… nói em nhớ anh.” Anh bắt đầu liếm dái tai cô.

“Có… có đôi lúc mà!” Cô bất đắc dĩ nói.

“Nói thêm chút nữa.”

“Cuối cùng anh muốn em nói gì?”

“Anh rất nhớ những lúc cùng em chuyện trò hồi đó, anh thích giọng nói của em, em thích nói gì cứ nói anh đều muốn nghe…”

Tim Vũ Phong nhói lên, thực ra cô không nhớ những ngày tháng bên cạnh anh sao? Cô thật sự không rõ…

“Đừng im lặng như vậy, nói chuyện đi!”

“Em… ở Paris… có rất nhiều người đeo đuổi…”

“Cái gì? Là những tên nào? Nói mau!”

“Em không nhớ hết, nhiều quá…”

“Em đừng nghĩ có thể lấp liếm được, mau thành thật nói anh biết!”

“Đáng ghét, tay anh kìa! Đừng sờ chỗ đó.”

“Em còn không nói? Mau chóng báo cáo từng tên từng tên một, nếu không anh sẽ không tha cho em!”

“Không muốn… á….”

Tiếng của 2 người chìm vào bóng tối, đây là giấc mộng đẹp bị ngăn cách 3 năm trời, bây giờ lại được tiếp tục…

36 thoughts on “Cảnh cáo cô vợ bỏ trốn – ch 8

  1. Bạn ơi mình là jackreacher1994 bên TVE. Xin hỏi bạn mình có thể làm ebook bộ này khi nó hoàn được không? Mình sẽ tuân thủ mọi nguyên tắc. Mong bạn sớm trả lời! Ngay khi bạn đồng ý mình sẽ bắt đầu!

  2. Hay quá…Hay quá. Nà, từ giờ tớ kéo ghế ngầu đây nhan. Chời ơi. Quanh đi quẩn lại thế mà lại bỏ qua một blog có tiểu thuyết hay dzầy, Mờ tớ thật sự không biết đó nha. Mình qua bên nhà bạn Selchan đọc mấy bộ truyện bên đó được đường link qua đây. Chời ơi. Hay quá à. Nờ, 10 chương à. Wait for you…Thanks to you….yeeee.

  3. thanks em nha !
    may bua nay toan vao doc chua , gio moi com ngai qua !
    truyen hay lam, co len em nhe!
    Doc xong nong het ca nguoi

  4. a nì dã man quá, ta bắt đầu thấy sợ anh nì rùi, hic hic, tks tỷ nhiu a~

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s