Cảnh cáo cô vợ bỏ trốn – ch 9.1

Đã bao nhiêu buổi sáng Vũ Phong thường là tự mình thức dậy đối diện với thế giới, nhưng hôm nay, cô lại thức dậy trong 1 vòng tay mạnh mẽ.

Vừa mở mắt ra, cô phát hiện Lam Cảnh Chuyên đã thức rồi, dựa vào thân thể cô, chăm chú nhìn cô.

“Anh… anh thức rồi?” Vũ Phong chớp chớp mắt, không biết anh đã thức dậy bao lâu rồi?

“Anh dậy từ lâu rồi.” Khóe miệng anh nhếch lên nhưng có thể thấy được có chút đau thương.

“Anh sao vậy?” Cô không nhịn được hỏi.

Tay anh vuốt ve gương mặt cô, “Lúc nhìn thấy em anh vẫn không dám tin, em đã trở về bên anh, anh sợ… đây chỉ là 1 giấc mơ.”

Sợ? Anh ta cũng biết sợ sao? 1 người vừa mạnh mẽ vừa tự tin như anh ta? Ngực cô cảm thấy ấm áp, không thể kìm nén được sự xúc động sâu sắc này.

Anh dựa vào trán cô than, “Em không biết mỗi buổi sáng khi anh thức dậy, không thấy em bên cạnh, anh đã rất hối hận, anh hối hận vì không nên lừa em, hối hận vì đã không yêu em thật tốt, hối hận vì đã không quý trọng em. Nhưng kể từ sáng hôm nay, nhìn thấy hình dáng em ngủ, anh nhất định phải ghi nhớ bức tranh này, kể từ nay về sau anh muốn hàng ngày cùng em thức dậy, đối diện với thế giới này.”

Vũ Phong cắn môi dưới mới không phát ra tiếng nấc, cô hiểu, cô thật sự hiểu lời anh! Nhưng, cô là thế nào để thực hiện ước mơ của anh đây?

Anh mỉm cười, hôn cô 1 chút, “Đừng có làm bộ dạng muốn khóc như vậy, anh sẽ biến em thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới, em phải tin anh.”

Vũ Phong gật đầu, lấy tay vuốt ve gương mặt anh, có thể yêu anh thêm 1 lần nữa không? Có phải ông trời bằng lòng trả lại cô hạnh phúc này? Cô nhen nhóm 1 tia hy vọng.

Cà 2 cùng tận hưởng thời khắc nhẹ nhàng này, không cần lời nói cũng biểu đạt được tấm lòng của mình.

Sau khi cả 2 cùng tắm rửa thay quần áo, Lam Cảnh Chuyên nắm tay Vũ Phong nói: “Đi! Anh dẫn em đi xem 1 thứ.”

“Hả?” Cô hiếu kỳ đi theo anh.

Anh dẫn cô đến căn phòng lúc trước là phòng dành cho khách, mở cửa nói: “Anh đã dọn dẹp lại phòng này, em nhất định sẽ thích.”

Vũ Phong vừa nhìn thấy bên trong căn phòng, cả người liền cứng đờ lại.

Bởi vì, đó chính là phòng dành cho em bé!

Căn phòng rất rộng vì vậy được ngăn làm 2 phần, 1 bên là màu xanh, là giường của bé trai; còn bên kia là màu hồng, là giường của bé gái. Mỗi bên đều có rất nhiều đồ chơi, quần áo, dụng cụ, thậm chí còn có hơn 10 hộp tã giấy bự nữa.

Lam Cảnh Chuyên cười bẽn lẽn, “Thời gian anh ở nhà 1 mình rất dài, liền tưởng tượng những cái có những cái chưa, bởi vì anh không biết đứa con đầu tiên của chúng ta là nam hay nữ, cho nên dứt khoát chuẩn bị đầy đủ đồ cho con trai và con gái, cho đến lúc đó thì có thể dùng được.”

Vũ Phong đi đến bên giường em bé, cầm đôi vớ màu vàng nhạt lên, đặt vào lòng bàn tay vuốt ve, cảm giác thật mềm mại, không biết đứa bé xinh đẹp như thiên sứ lúc mang nó vào sẽ như thế nào?

1 phút sau, đôi vớ đó đã ướt đẫm, bởi vì nước mắt Vũ Phong rơi xuống thấm vào.

“Sao em lại khóc? Anh đã làm gì khiến em buồn sao?” Lam Cảnh Chuyên lập tức chạy đến trước mặt ôm cô.

Cô lắc đầu, nước mắt nóng hổi càng rơi xuống nhiều hơn làm ướt cả phần ngực áo sơmi của anh, cô nên giải thích như thế nào? Cô nên nói rõ như thế nào? Nỗi đau trong lòng sâu sắc thấu đến tận xương như thế này…

“Anh không muốn nói không sao, nhưng đừng khóc, dù thế nào đi nữa anh vẫn không bao giờ muốn nhìn thấy em khóc.” Anh dịu dàng vuốt ve mái tóc dài của cô, thấp giọng an ủi cô.

Trong làn nước mắt nhạt nhòa này Vũ Phong đã quyết định, cô phải bỏ đi, cô không có lựa chọn.

Lam Cảnh Chuyên đưa cô đến công ty Hương Tạ, trước lúc đi còn không quên lên đôi mắt đỏ hoe của cô, “Đừng nghĩ nhiều quá, lúc tan ca anh tới đón em.”

Vũ Phong chỉ gật đầu, ngay lúc anh vừa xoay mình định rời khỏi, đột nhên từ đằng sau ôm chặt lấy anh, làm anh đột ngột dừng lại.

Anh vuốt ve đôi tay đang để trước ngực mình, ngạc nhiên hỏi: “Sao vậy?”

“Không có…” Giọng nói cô buồn rầu, “Đừng xoay người lại, để em ôm anh như vậy 1 chút.”

Anh mỉm cười, “Kể từ khi chúng ta gặp nhau, đây là lần đầu tiên em chủ động ôm anh.”

“Em không sao, anh đi trước đi.” Cô cuối cùng cũng buông anh ra.

Lam Cảnh Chuyên nắm chặt tay cô 1 lúc, sau đó mới yên tâm rời khỏi.

Vũ Phong nhìn anh dần dần xa, đột nhiên lại cảm thấy hối hận, không! Không được, cô không có tư cách!

Cuối cùng, cô đi vào phòng làm việc của mình, đối diện là 1 bàn đầy ắp công việc nhưng cô lại chẳng thấy hứng thú tí nào.

Sau khi cô thở dài đến lần thứ 7 liền vang lên tiếng gõ cửa.

Lúc này cô mới tỉnh lại, “Mời vào.”

Người bước vào là Anthony, anh vẫn ăn mặc lịch thiệp như thế, mái tóc dài màu vàng được cột phía sau, có 1 vẻ phong trần của những người làm nghệ thuật.

“Hi Vũ Phong, em rảnh không? Tôi muốn bàn với em 1 số kế hoạch.”

“Ờ! Được.” Cô mời anh ngồi xuống ghế sôpha, rót 1 cốc cà phê cho anh, cả 2 người cùng nghiên cứu bản thiết kế trên bàn.

Bàn luận với nhau cũng được hơn nửa tiếng, Anthony hỏi sang vấn đề khác: “Vũ Phong, mặt em xanh xao quá , không sao chứ?”

“Tôi? Vậy ư?” Cô cười khổ, “Có lẽ mới về nước, vẫn còn có chút không thích ứng được!”

“Có phải có liên quan đến Lam tiên sinh?” Anthony vẫn không muốn thừa nhận cô và Lam Cảnh Chuyên là vợ chồng, cho nên mới xưng hô như vậy.

Mặt Vũ Phong đông cứng, “Chẳng lẽ tôi lại thể hiện rõ vậy sao?”

“Tuy tôi không tiện hỏi chuyện riêng của em, nhưng rất vui lòng được giúp em.”

“Cám ơn.” Vũ Phong rất cảm kích, nhưng lại không muốn làm phiền anh.

Anthony có thể thấy được sự khách khí của cô bèn nhiệt thành nói thêm: “Tôi nói thật đấy, nếu có thể giúp được em điều gì, tôi nhất định sẽ không từ chối.”

Vũ Phong lặng người đi, lại cảm thấy có chút do dự.

“Nói tôi biết, tôi có thể giúp em được những gì?” Anthony thấy được thần sắc hoang mang của cô.

“Điều này… có lẽ hơi phiền anh.”

“Không, 1 chút cũng không! Em cứ nói đi!” Tình yêu mà phiền phức 1 chút cũng tốt! Anh chính là thích nhất có cảm giác khiêu chiến!

Vũ Phong cũng đã suy nghĩ qua rồi, nếu như cô thật sự muốn bỏ đi, cô không thể trở về nhà ba mẹ được, càng không thể đến nơi của Thái Văn Quân, cô bắt buộc phải đến 1 nơi mà Lam Cảnh Chuyên tìm không ra mới được!

“Tôi… tôi muốn tìm 1 nơi ở tạm 1 thời gian, tốt nhất là không có ai… có thể tìm thấy được tôi.” Cuối cùng cô cũng nói ra được.

“Không vấn đề!” Anthony vỗ ngực tự tin tràn trề nói: “Tôi có 1 biệt thự ở núi Dương Minh, nơi đó sẽ không có ai biết, nếu như em bằng lòng, tôi có thể dẫn em đi, em muốn ở bao lâu cũng được!”

“Có thể sao?” Vũ Phong bắt đầu thấy cảm động.

“Cứ giao phó hết cho tôi!”

Cứ như vậy, trước giờ tan ca 1 tiếng, Anthony lái xe chở Vũ Phong rời khỏi công ty Hương Tạ đi thẳng đến núi Dương Minh.

Trời dần âm u, những giọt mưa trong suốt bắt đầu rơi xuống đập vào cửa sổ, tí tách tí tách từng giọt càng làm người ta cảm thấy sầu muộn hơn.

Vũ Phong nhìn từng cảnh vật lướt qua, lặng lẽ nhớ lại toàn bộ sự việc của mấy ngày nay, tình yêu sâu sắc của Lam Cảnh Chuyên làm cô cảm động, cô gần như muốn cùng anh sống đến cuối cuộc đời, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng mong chờ đứa con của anh, cô không thể không bỏ đi, không thể không làm đau lòng anh.

Nỗi đau lâu dài không bằng nỗi đau ngắn ngủi, cứ để anh mất cô 1 thời gian, cô tin rằng sau này sẽ có 1 người phụ nữ khác xuất hiện, có thể yêu thương anh, có thể sinh con cho anh, chỉ cần anh hạnh phúc, cô cũng sẽ thỏa mãn…

Anthony lén lút nhìn 1 bên mặt của Vũ Phong, cảm thấy những biểu tình trên khuôn mặt càng làm người khác nhói đau hơn, anh nhất định sẽ an ủi tâm hồn yếu đuối của cô thật tốt, làm cô có thể mỉm cười lần nữa.

Sau khi ngồi xe cỡ nửa tiếng đồng hồ, 2 người đã tới 1 tòa biệt thự màu trắng, Anthony lịch thiệp cầm dù cho cô, dẫn cô vào bên trong.

Căn nhà được trang hoàng trang nhã, có thế thấy được là do 1 người nổi tiếng thiết kế,  nhưng Vũ Phong lại không có tâm tình thưởng thức, chỉ hỏi: “Tôi nên ở phòng nào?”

“Tôi dẫn em lên lầu xem, em nhất định sẽ thích.” Anthony dẫn cô đến 1 phòng được trang trí rất nữ tính.

Vũ Phong gật đầu, “Cám ơn anh đã giúp tôi.”

“Có gì đâu, chỉ cần làm em vui lên là được, em nghỉ ngơi tí đi, 1 tiếng sau xuống ăn cơm.”

Anthony rời khỏi phòng, để Vũ Phong làm chủ không gian, sau đó cô tắm gội, thay 1 bộ đồ thích hợp.

Xuống lầu cô thấy 1 bàn đầy thức ăn ngon, đương nhiên là do Anthony chuẩn bị rồi, bởi vì ba của Anthony là đầu bếp của 1 nhà hàng 5 sao, cho nên có 1 đứa con như anh đương nhiên cũng sẽ có khiếu chứ.

“Anh… hà tất phải tốn công như vậy?” Cô nhìn bàn ăn toàn là những món ăn Pháp, đã vậy còn có hoa hồng và ánh nến tô điểm thêm nữa chứ!

Anthony tự hào cười, “Hồi đó ba anh nhờ vào 1 bàn thức ăn ngon mới có thể nắm được trái tim của mẹ anh đó! Em nếm thử xem! Bảo đảm sẽ làm em khen không ngớt cho xem.”

Vũ Phong ngồi xuống trước bàn, mỗi 1 món như 1 tác phẩm nghệ thuật, “Đẹp quá, em không nỡ ăn.”

“Không được, không được! Nếu như em không ăn vậy thì anh đã hao tâm tổn sức vô ích rồi.”

2 người cùng dùng bữa trong không khí nhẹ nhàng, dù Vũ Phong thỉnh thoảng cũng tỏ vẻ lo lắng, nhưng phần lớn thời gian cô đều khống chế được bản thân.

Anthony kể rất nhiều chuyện hài khi còn nhỏ ở Pháp, Vũ Phong nghe đến nỗi nhịn không được bật cười.

“Cuối cùng em cũng cười.” Anthony đột nhiên nói.

Vũ Phong lặng người, cảm tình trong mắt của Anthony làm cô có chút mê hoặc.

Ngay lúc này, ngoài cửa truyền đến 1 tiếng “Ầm”.

28 thoughts on “Cảnh cáo cô vợ bỏ trốn – ch 9.1

  1. Thanks. Đừng nói tiếng ầm đó là do có người đi bắt gian nhé🙂

  2. Đọc truyện nhà nàng lâu rồi mà bây giờ mới com, hehe, ta thích truyện này lắm, thanks nàng nhìu *ôm ôm*

  3. Chắc là anh í đi bắt gian rồi… tội anh í quá… Tks Panruan, truyện này rất ngọt ngào…

  4. woa, truyện đọc chap nào cũng hấp dẫn hết trơn, hay quá đi ^^
    VP lại tiếp tục bỏ trốn, và LCC lại tiếp tục đuổi theo, như 1 trò chơi cút bắt mà sợi dây giữa hai người lại như lúc gần,lúc xa… ^^
    Thanks Panruan nhé!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s