Cảnh cáo cô vợ bỏ trốn – ch 9.2

Anthony và Vũ Phong cùng nhìn ra cửa, thình lình thấy cách cửa bị đạp tung ra, có 1 người đàn ông ướt sũng đang đứng ngay ngoài cửa.

Đúng vậy, đó là Lam Cảnh Chuyên đi tìm người vợ bỏ trốn của mình, trên tay anh cầm 1 cây búa to, xem ra đó chính là dụng cụ mà anh dùng để phá ổ khóa, lúc này anh vuốt mái tóc ướt nhẹp trước trán ra, đôi mắt lộ ra ánh nhìn hung dữ.

“Là anh!” Anthony cuối cùng cũng nhận ra người đến là ai, “Anh to gan thật, dám tự tiện xông vào! Tôi có thể kêu cảnh sát bắt anh!”

“Hình như là anh to gan mới đúng?” Lam Cảnh Chuyên quăng cây búa đi, từng bước từng bước đến gần Anthony, “Anh dám dẫn vợ tôi đi! Tôi có thể đập anh thành tàn phế.”

“Sao anh biết em ở đây?” Vũ Phong không thể hiểu nổi nhìn anh.

“Rất đơn giản, dùng dây điện thoại quấn cổ Đạo Nhi Phu và Thái Văn Quân, bọn họ liền ngoan ngoãn nói cho anh biết địa chỉ chỗ này!” Vì tìm kiếm tin tức của Vũ Phong, Lam Cảnh Chuyên có thể nói xúc phạm người trên kẻ dưới của công ty Hương Tạ, nhưng anh không hề để tâm 1 chút nào!

“Anh điên rồi!” Vũ Phong lắc lắc đầu, “Cảnh Chuyên… chúng ta không hợp nhau, em muốn ly hôn!”

“Trừ khi anh chết, nếu không thì em đừng hòng nghĩ đến việc ly hôn với anh!” Lam Cảnh Chuyên liền chạy đến nắm chặt tay cô.

“Buông cô ấy ra, cô ấy có chủ nghĩa tự do của cô ấy, cô ấy có thế lựa chọn cuộc sống mà mình muốn sống.” Anthony phẫn nộ nói, kéo cánh tay còn lại của Vũ Phong.

Cứ như vậy, 2 người đàn ông mỗi người nắm 1 cánh tay của Vũ Phong, hình như không hề có ý định bỏ ra.

“Xem ra chúng ta không động thủ thì không được rồi!” Lam Cảnh Chuyên trừng mắt nhìn Anthony nói.

“Được thôi, tùy anh thôi.”

Thế là cả 2 người đàn ông đều Vũ Phong ra, đi đến phòng khách rộng lớn, ánh nhìn như muốn choảng nhau.

“2 người đừng làm ồn nữa!” Vũ Phong thấy tình hình như vậy liền vội vàng can ngăn.

“em là của anh, nếu ai muốn cướp em đi thì phải bước qua xác anh trước.” Lam Cảnh Chuyên kiên quyết nói, 1 chút cũng không thương lượng.

Anthony liền nở 1 nụ cười, “Tiếc rằng, tinh thần kỵ sĩ của tôi lại không cho phép 1 cô gái yếu đuối xinh đẹp như vậy bị áp bức!”

“Ra tay đi!” Lam Cảnh Chuyên gầm lên, ngay lập tức nhào về phía Anthony.

Cả 2 cùng vật lộn với nhau trên mặt đất, giống như 2 con dã thú vậy, muốn cắn xé, gặm nát đối phương, động tác càng lúc càng kịch liệt, va vào bàn, ghế, điện thoại và bình hoa làm phát ra những tiếng vỡ nát.

“Đừng vậy mà, 2 người bình tĩng lại đi!” Vũ Phong không dám tin vào mắt mình, 2 người đàn ông này cứ như là người lạ vậy, cô không thể nhận ra họ nữa.

Anthony thoát ra khỏi sự kềm chặt của Lam Cảnh Chuyên, bò lên chạy đến bên tường, cầm 1 cây kiếm lên, đây chính là sở trường của anh, nhưng anh lại muốn đấu công bằng nên quăng 1 cây cho Lam Cảnh Chuyên, “Cầm lấy!”

Lam Cảnh Chuyên thuận tay bắt lấy, ánh mắt cành thêm sắc bén, thâm trầm, dường như muốn giết chết đối phương.

“Đừng mà!” Vũ Phong hét lên.

Anthony sờ vào vết máu trên miệng mình, “Tôi vẫn luôn muốn có cơ hội như vậy, có thể chiến đấu vì người phụ nữ của mình, thật cũng đáng thôi!”

“Bớt nói nhảm đi!” Lam Cảnh Chuyên liền đâm tới 1 nhát.

Anthony linh hoạt tránh được nhát kiếm đó, cả 2 cùng giao chiến ác liệt, từng đường kiếm xẹt qua xẹt lại, khó có thể biết được ai đang chiếm thế thượng phong.

Từng phút từng giây trôi qua, kinh nghiệm nhiều năm của Anthony giúp anh chiếm được ưu thế, “Keng” 1 tiếng, Anthony đã hất kiếm trên tay Lam Cảnh Chuyên xuống đất và cũng đâm bị thương cổ tay của Lam Cảnh Chuyên, máu tươi theo đó liền lập tức chảy ra.

“Trời ạ!” Vũ Phong khiếp sợ, định chạy lên xem vết thương của Lam Cảnh Chuyên.

Nhưng Anthony lại nắm chặt vai cô giữ lại, “Đừng qua đó, bây giờ anh ta là kẻ bại trận dưới tay anh, nếu em qua đó quan tâm anh ta, chẳng phải là em không giữ vững lập trường của mình, với lại làm sao em có thể bỏ anh ta được?”

Vũ Phong cắn môi dưới, cuối cùng kiềm chế sự xúc động của mình lại, “Cảnh Chuyên, mời anh quay về! Em sẽ ký giấy ly hôn gửi anh!”

Lam Cảnh Chuyên thở dốc, đè chặt vết thương ở tay của mình, “Anh vẫn chưa chết mà! Em nói vẫn còn hơi sớm đó!”

“Anh… anh còn muốn gì nữa?” Vũ Phong thấp thỏm không yên hỏi.

“Tôi liều mạng với anh!” Lam Cảnh Chuyên xông lên trước, làm Anthony ngã bổ nhào.

Tất cả mọi việc xảy ra cùng 1 thời điểm, xông thẳng lên, đẩy ngã Anthony.

Tất cả mọi việc xảy ra cùng 1 lúc, phía sau đầu Anthony va vào tường, cuối cùng rơi vào hôn mê.

Vì lực tấn công của Lam Cảnh Chuyên quá mạnh làm bình hoa trên bàn rơi xuống, trực tiếp rớt xuống trán anh, máu lập tức chảy ra không dứt.

“Không!” Vũ Phong chạy đến nắm lấy tay Lam Cảnh Chuyên, “Anh có sao không? Anh chảy nhiều máu quá, trời ạ! Tại sao anh lại làm như vậy?”

“Vì muốn em về nhà, cái gì anh cũng làm.” Hơi thở Lam Cảnh Chuyên hổn hển.

“Ngốc quá, em không đáng! Em thực không đáng mà!” Nước mắt cô rơi lã chã.

Tay anh run rẩy vuốt ve má cô, “Đáng mà, em đáng để anh phải tốc công tốn sức vì em mà!”

Vũ Phong lau những giọt nước mắt của mình, “Đừng nói nữa, để em gọi xe cứu thương.”

“Không cần!” Anh dùng sức lực còn lại ôm lấy cô, “Nếu như… nếu như anh chết, anh chỉ muốn ôm em, cho đến khi… anh rời khỏi thế gian này.”

“Đừng nói chữ đó! Em không muốn nghe!” Vũ Phong lắc đầu nguầy nguậy.

“Nói cho anh biết, lúc chúng ta… lần đầu tiên gặp nhau… có phải em đã… đã yêu anh rồi?” Anh sắp nhắm mắt rồi, anh tự biết được, nhưng anh nhất định phải nghe đáp án của cô.

Đến lúc này, Vũ Phong sao còn có thể che giấu tình cảm của mình được? Cô dịu dàng hôn anh, chắc chắn nói: “Em yêu anh, em luôn luôn yêu anh.”

Anh cười mãn nguyện, “Vậy là đủ rồi, anh không còn gì hối tiếc nữa.”

Nhìn thấy anh từ từ nhắm mắt, Vũ Phong chỉ có thể hét lên: “Cảnh Chuyên! Cảnh Chuyên!”

Từng tiếng kêu như vậy, đến bao giờ mới có thể đánh thức anh? Đánh thức tình yêu này?

Trong bóng tối mịt mùng, sự mệt mỏi nặng nề bao lấy Lam Cảnh Chuyên, giống như chỉ có thể tiếp tục chìm sâu vào, không hề có điểm dừng, nhưng lại có 1 đôi tay gầy yếu vuốt ve anh, đem đến cho anh 1 cảm giác lưu luyến sâu sắc, anh dường như muốn nắm bắt lấy đôi tay đó, liền cảm nhận được sự ấm áp và sức mạnh 1 lần nữa.

Lúc anh mở mắt ra, nhìn thấy thế giới này, anh liền biết rằng đôi tay nhỏ bé ấy là của ai.

Anh nằm trên giường bệnh, bên cạnh có 1 người chăm sóc anh, tuy đang dựa vào cạnh giường ngủ nhưng đôi tay bé nhỏ đó vẫn nắm chặt lấy tay anh, sợ rằng nếu buông ra sẽ mất anh vậy.

“Vũ Phong…” Anh nhỏ giọng kêu cô.

Tuy đang mệt đừ và đang ngủ nhưng khi nghe giọng nói đó, cô vẫn cho rằng mình đang mơ, nhưng cô liền lập tức tỉnh lại, nắm chặt tay anh nói: “Em đây!”

Anh nở 1 nụ cười yếu ớt, “Anh… đã đánh thắng tên kia… phải không?”

Cô nén tiếng nấc lại, “Ngốc nghếch, anh nói vậy để làm gì?”

“Nhanh… nhanh nói anh biết… cuối cùng anh có thắng không?” Vết thương của anh vẫn còn đau âm ỉ, nhưng anh lại giống như 1 cậu bé, muốn biết kết quả trận chiến của mình.

Cô cười rộ lên, nhưng lại cười ra 1 giọt nước mắt, “Đúng vậy… anh thắng rồi, anh đã đánh anh ta té, bây giờ đầu anh ta bị quấn 1 dải băng, vừa mắng chửi anh vừa đi về nhà rồi.”

“Vậy sao?” Anh cũng cười, nhưng lại động đến vết thương trên đầu, “Đau!”

Vũ Phong vuốt ve trán anh, lại bắt đầu lo lắng, “Đừng động đậy, vết thương trên trán anh rất sâu, phải khâu đến 10 mũi lận!”

“Em…” Vũ Phong do dự không biết nên trả lời thế nào.

“Em đã nói em yêu anh, đừng cho rằng anh không nghe thấy!” Anh vội vã nắm chặt tay cô, như sợ rằng cô bỏ đi vậy, “Anh bị thương đều vì em, Nếu như anh không khá hơn thì phải làm sao? Em phải chịu trách nhiệm với anh!”

Vũ Phong thấy hình dáng anh như vậy, liền nghĩ ngay đến buổi sáng nào đó của 3 năm trước, anh cũng đã từng muốn cô chịu trách nhiệm! Lúc đó cả 2 vẫn còn ngốc nghếch không biết gì, nhưng cũng rất hạnh phúc và ngọt ngào!

Cô không muốn làm anh thất vọng, chỉ có thể hứa trước với anh: “Em sẽ chăm sóc anh cẩn thận.”

“Bao lâu?” Anh hỏi liền.

“Cho đến khi anh khỏe hẳn thì thôi.” Cô tự thấy phải có trách nhiệm, là cô có lỗi với anh.

“Thật sao?” Lam Cảnh Chuyên hấp háy ánh cười, “Vậy đợi anh khỏe lại, anh sẽ mua 1 bình hoa khác nện vào đầu mình, chỉ cần anh bị thương em sẽ bằng lòng chăm sóc anh, đúng không?”

“Anh lại muốn gì đây? Có phải anh bị va đến nỗi khùng luôn rồi không? Đừng hù em nữa…” Anh yêu cầu như 1 đứa trẻ con vậy.

Cô chớp chớp mắt, cố đem nước mắt chảy ngược vào, “Em sẽ ở đây với anh.” Cứ coi như là lời hứa tạm thời đi! Cô thực sự muốn đối xử với anh như vậy.

“Tốt quá… như vậy thì anh yên tâm rồi… anh mệt quá. Anh muốn ngủ.” Anh cười yên tâm, chậm rãi nhắm mắt lại.

“Ngủ đi! Em sẽ không rời khỏi anh đâu!”

Giọng nói của Vũ Phong vang lên bên tai anh, làm anh cảm nhận được sự ấm áp và an toàn, vì vậy anh liền chìm vào giấc ngủ, trong mơ Vũ Phong đều nắm chặt tay anh.

Lam Cảnh Chuyên nghỉ ngơi cả 1 đêm, Vũ Phong chăm sóc chu đáo cho anh. Anh ngủ chập chờn, có lúc mơ thấy ác mộng, có lúc lại mói mớ, co1l úc lại kêu khát nước, Vũ Phong đều từng chút từng chút lo cho anh, làm thỏa mãn anh, giúp anh có thể trải qua 1 đêm dài.

Đối với cô mà nói đây là sự mệt mỏi, tốn sức, nhưng cũng là cách duy nhất cô có thể bù đắp cho anh.

Sáng hôm sau, lúc Lam Cảnh Chuyên tỉnh lại đã thấy đỡ hơn rất nhiều.

Sau khi Vũ Phong đút anh ăn bữa sáng xong liền nói: “Em ra ngoài mua trái cây, anh nghỉ ngơi trước đi!”

Anh liền kéo lấy cánh tay cô, “Không muốn, anh muốn ăn trái cây gì hết!”

“Sao lại không muốn chứ? Anh phải bổ sung vitamin đó!” Vũ Phong vừa cười vừa vuốt ve mặt anh.

“Anh sợ nếu em bước ra khỏi cánh cửa này s4 không bao giờ quay trở lại nữa!” Anh vẫn không có cảm giác an toàn.

“Tin em đi được không? Em sẽ trở về mà, sẽ mang rất nhiều thứ anh thích ăn về.”

Anh do dự 1 chút, “Em chắc chắn?”

“Em chắc chắn, lấy nhẫn của em làm bằng chứng, đợi em trở về anh trả lại cho em.” Nói xong cô liền tháo nhẫn trên ngón tay mình ra.

“Đừng tháo ra!” Anh ngăn cô, “Em không đeo nhẫn càng làm anh không yên tâm hơn! Em đi đi, anh chờ em về.”

Vũ Phong cười khổ, cảm thấy mình đang đối mặt với 1 cậu bé to xác nhưng ương bướng.

“Ngoan, em sẽ nhanh chóng trở về.” Cô chầm chậm đi ra khỏi phòng bệnh, cảm giác được ánh mắt anh vẫn dính chặt sau lưng cô.

Sau khi Vũ Phong rời đi, Lam Cảnh Chuyên nằm trở lại giường, nhắm mắt lại nghỉ ngơi nhưng lại nghĩ đến khuôn mặt đau buồn của cô.

Rốt cuộc điều gì lại làm cô muốn bỏ trốn rồi lại bỏ trốn chứ? Đúng là trong quá khứ anh đã gạt cô, nhưng anh tin rằng tình yêu của mình đủ để bù đắp lại mọi thứ, vả lại anh cũng tự tai nghe thấy cô nói yêu anh, anh có thể thấy rõ rằng cô không hề diễn kịch với anh, cả 2 người đều yêu nahu.

Vậy thì vì sao cô vẫn không yên tâm chứ? Cuối cùng trong lòng cô còn có mỗi khổ tâm nào nữa?

Lam Cảnh Chuyên trầm ngâm suy nghĩ vấn đề này, rồi từ từ lại chìm vào giấc ngủ.

Lúc này ngoài cửa cũng vang lên tiếng gõ cửa, “Cốc cốc!”

Lam Cảnh Chuyên ngồi dậy nói: “Mời vào!”

1 vị bác sĩ mặc đồng phục trắng tiến vào, nhưng lại không phải bác sĩ đến khám cho anh hồi sáng.

“Cho hỏi anh là… anh Lam Cảnh Chuyên phải không?” Vị bác sĩ đó không chắc chắn hỏi.

“Đúng vậy.” Lam Cảnh Chuyên gật đầu.

“Thật ngại quá, tôi là bác sĩ Lê bên khoa phụ sản.”

“Xin chào, cho hỏi có việc gì không?” Lam Cảnh Chuyên dự liệu rằng bà ấy có chuyện muốn nói với anh.

Bác sĩ Lê hiền từ nở 1 nụ cười, “Lúc trước tôi có xem báo, tôi nghĩ… anh chính là người chồng đăng cảnh cáo cô vợ bỏ trốn đúng không?”

Lam Cảnh Chuyên không phủ nhận, “Không sai.”

“Là như vầy, có lẽ tôi hơi nhiều chuyện khi xen vào việc của người khác, nhưng rất muốn khuyên anh 1 câu.”

“Mời nói.”

“Khoảng 3 năm trước thì phải! Tôi đã từng khám cho vợ anh, cô ấy tên Lê Vũ Phong đúng không? Lúc đó cô ta đến khám thai, qua kiểm tra cô ấy không hề mang thai, chắc chắn đó là bệnh không thể mang thai, hình như điều này đả kích cô ấy rất lớn, tôi khuyên cô ấy có thể thử các cách nhưng cô ấy không bao giờ trở lại nữa.”

Lam Cảnh Chuyên cứng đờ người, không thể mang thai? Sao từ đó đến giờ anh lại không nghĩ đến nguyên nhân này chứ?

“Bởi vì lúc đó cô ấy ăn mặc rất đẹp đẽ, cho nên sau này mới phát hiện ra cô ấy là 1 nhà thiết kế thời trang nổi tiếng, ấn tượng cũng sâu sắc hơn. Không ngờ chuyện của 3 năm trước, đọc thấy cảnh cáo cô vợ bỏ trốn trên báo, cũng may 2 người lại ở bệnh viện này, tôi nghĩ cũng là có duyên, nhịn không được đến khuyên anh vài câu, tuy vợ anh không thể mang thai nhưng đây cũng không phải là lỗi của cô ấy, anh cũng không nên vì vậy mà ghét bỏ cô ấy, hại cô ấy đến nỗi phải bỏ nhà ra đi, bây giờ anh lại uy hiếp cô ấy như vậy, có phần hơi bất công với cô ấy, đứng trên lập trường của người phụ nữ, tôi hy vọng anh có thể vì cô ấy mà suy nghĩ kỹ hơn.”

Bác sĩ Lê vốn không biết nội dung sự tình, đây là tình huống do bà tự suy đoán, bởi vì bà là tuýp người hơi cổ hủ, nên mới bớt chút thời giờ, hy vọng có thể làm được 1 việc tốt.

“Trời! Vậy mà từ đó đến giờ tôi không phát hiện ra…”  Lam Cảnh Chuyên ân hận đánh vào đầu mình.

“Lam tiên sinh, lời tôi nói anh có nghe thấy không? Thực ra nếu 2 vợ chồng cố gắng chút xíu sẽ có thể gặt hái được thành công. Nếu không thì xin con nuôi, đâu cần phải đối địch nhau như vậy, anh nói xem phải không?” Bác sĩ Lê tiếp tục khuyên nhủ anh.

“Tôi hiểu rồi, thì ra là lý do này! Thì ra cô ấy không dám cho tôi biết, luôn muốn bỏ đi, là bởi vì lý do này.”

Lam Cảnh Chuyên bừng tỉnh đại ngộ, liền rút dây truyền ra, nhanh chóng khoác áo ngoài vào, xuống giường mang giày, trực tiếp chạy ra ngoài cửa.

“Lam tiên sinh, anh muốn đi đâu?” Bác sĩ Lê hoang mang hỏi.

“Tôi phải đi tìm, tôi muốn nói với cô ấy, tôi yêu cô ấy hơn tất cả mọi thứ, tôi muốn cô ấy cũng không còn lý do bỏ đi nữa!” Lam Cảnh Chuyên vừa chạy vừa hét lên.

Bác sĩ Lê gật đầu hài lòng, “Vậy tốt rồi, mình đã làm được 1 việc tốt!”

26 thoughts on “Cảnh cáo cô vợ bỏ trốn – ch 9.2

  1. thank nàng
    đọc đoạn anh tìm chị mà lấy dây dt quấn cổ người ta ko nhịn cười dc, anh dễ thương ghê

  2. đọc đến đoạn này mik hết sức là bực bội bà vp ng có hp còn k biết nắm giữ đồ điên bực sắp chết, k hiểu là thông minh xinh đẹp như vậy để làm ji nữa , bực we’

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s